Tôi một mình giữa cô quạnh bao la, Níu đêm tối bắt ngồi nghe tâm sự, Buồn vui ùn ứ, Luyên thuyên đâu vài ba chuyện con con.

Tôi một mình với ngày cũ héo hon, Nhìn ngày mới nắng giòn qua khung cửa, Lại bình minh nữa, Nắng lại vui còn tôi khóc hay cười?

Tôi một mình mang kỉ niệm ra chơi, Mong manh quá, đã đôi lần vụn vỡ. Vẫn còn bỡ ngỡ, Chuyện bao năm như vừa mới hôm nào.

Tôi một mình yên lặng ngắm trăng sao. Xa xôi đó hỏi còn ai chờ đợi? Còn ai nhớ tới? Một thằng tôi lủi thủi phố đêm tàn.

Tôi một mình, hỏi mùa gió đã sang? Nghe heo hắt cơn buồn rơi ngoài ngõ. Mùa nào đầy gió, Đã có lần tay quyện ấm bàn tay.

Tôi một mình mê mải có ai hay. Buồn cũng thế mà vui cũng thế. Việc gì câu nệ? Có ai đâu nghe kẻ lạ khóc cười.

[Trần Phan Thanh]

---

#trầnphanthanh #Thanhơi #chuyệncủaThanh