iambep

Gánh nặng của mình, cậu có biết nó nặng đến thế nào không?

Không. Có thể đo được cơ à.

Uh. Đo được. Nó nặng 47,5 cân nếu tính cả quần áo, cao 1m60 và đi giày cỡ 36 rưỡi.

Ơ…

Đúng, nó nặng bằng cậu, cao bằng cậu và đi giày cùng cỡ với cậu. Mình xin cậu đó, đừng bao giờ gọi điện cho mình vào những lúc cậu thất tình nữa. Không gọi lúc 1 giờ sáng, 2 giờ 15 sáng, không gì hết. Mình tuyệt đối không còn muốn nghe. Nhưng buồn ở chỗ, mỗi lần cái màn hình này sáng lên tên cậu, mình vẫn phải nhấc. Bởi vì mình ngu. Bởi giọng cậu thật ngọt. Mình thích cách cậu thở dài. Mình biết lúc nào cậu sẽ nhăn nhó. Mình biết khi nào cậu sẽ ngủ gật. Bởi vì cậu luôn chờ mình nói trước rồi mới bắt đầu và oái ăm ở chỗ cậu là người chủ động gọi đến. Bởi một nghìn lý do nào đó mà mình nghĩ nát óc và tưởng tượng ra để rồi rút lại một điều duy nhất mà mình đã nói khi bắt đầu cuộc đối thoại này.

Cậu chính là gánh nặng của mình.

[ 1 mét 60 ]

From BeP

2t1s

phải rồi :)) vấn đề duy nhất luôn là vì cậu chủ động