Cứ ngỡ tình cảm là chút hương hoa trong đời, nào ngờ cả đời chông chênh cũng vì yêu.

Posts
23
Last update
2022-03-17 12:56:34

    Nghiện nhất là mái tóc dài của em...

    Có những cái ôm, anh mãi mê hít trọn hương thơm. Áp cả gương mặt lên tóc em, ngón tay khẽ lần vào từng kẽ tóc. Lúc đó, anh tưởng như đang ôm trọn cả thế giới.

    Nhưng mà em lại cắt mất, mái tóc ấy, và anh cũng bị cướp mất, cơn nghiện này

    Chúng ta thường đánh mất những điều quen thuộc mà quên mất giá trị của nó. Sau cùng, khi nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì, thì ta lại hối tiếc và thu mình trong những ký ức cũ.

    Con người là sinh vật tham lam, chỉ muốn ôm trọn cả thế giới nhưng lại quên mất bản thân mình cần gì

    Anh ước gì mình có thể dành những lời yêu thương đến người anh yêu nhưng đến bây giờ, anh không biết phải yêu ai, phải mong ai. Tất cả người con gái đi qua đời anh đều chỉ là kỷ niệm và nếu để anh yêu hết mình thì thật sự không có một ai cho anh được cảm giác đó.

    Anh chẳng còn một trái tim trọn vẹn để yêu bất kỳ ai, anh chỉ muốn dành một ngày dài đơn độc cùng những cuốn sách của mình. Anh chạy trốn sự thật, vùi lấp chúng bằng giấc ngủ và mấy bộ phim dài tập. Anh biết anh đang trốn tránh thực tại, nhưng đối mặt với nó anh cũng không biết mình phải làm gì.

    Anh ước gì tất cả chỉ là một ác mộng, ngay khi tỉnh dậy anh có người con gái anh yêu nhất bên cạnh, một công việc yêu thích để làm và một gia đình hạnh phúc để quan tâm.

    Mọi người nhìn anh với ánh mắt thương hại và anh cũng thương hại chính bản thân anh. Chỉ anh mới hiểu bản thân mình đang cố gắng làm gì.

    Sau tất cả, anh nghĩ là anh sẽ tiếp tục cuộc đời đơn độc vì anh vui với nó, dù cho bất kể chuyện gì xảy ra, anh vẫn tự hào vì chính mình hơn một cô gái hay một gia đình nào đó

    nomadinthemyst

    Photo from Tumblr.

    Night like this one, you should have had a glass of wine to laugh off your bitterness and get drunk on your stupidity.

    Yet in fact, you have to hold up, keeping your sh#t together and begging your logical mind to perform properly while deep inside you’re totally fked up. And that’s the very sign of adulting: You gotta perform anyway.

    And it’s alright. You’ll drink another night. What good (or bad) about sadness is, it’s still there. It won’t go anywhere anytime soon. You have plenty of time to deal with it later.

    But for now, you gotta perform anyway.

    2t1s

    However bad it gets, the mission for you is to stay calm. Hard but let's try

    2022 là một năm của sự thay đổi

    Bố mẹ ly dị, rớt thử việc, người yêu đòi chia tay, tất cả đều đến với mình ngay khi năm 2022 vừa tới và kỳ lạ là mọi người xung quanh mình đều gặp phải những khó khăn tại thời điểm này. Vì vậy mà ai cũng muốn có một phép màu đến với cuộc sống của mình và chấm dứt mọi đau khổ.

    Cô bạn gần nhà hy vọng tìm được công việc mới lương cao hơn, ít việc hơn so với công việc cũ mặc dù kế hoạch của bạn là 1 năm gap year và học Ielts. Người sếp cũ hy vọng mọi sự kiện đột ngột, những điều xui rủi không xảy ra nữa khi mà mới đầu năm, chị đã phải xử lý hàng chục case khó nhằn.

    Ở năm 2022, người ta hiện tại chỉ mong đến một tương lai ít chông gai và có thể mỉm cười mỗi ngày. Ở năm 2022, lời chúc "chúc năm mới vui vẻ hạnh phúc" lại có giá trị gấp vạn lần.

    Và mình hy vọng những điều mới sẽ đến với mình ở năm 2022. Mình mong một công việc mới ở một thành phố mới, mình mong bố mẹ ai cũng sẽ có 1 cuộc sống riêng hạnh phúc, mình mong những người yêu cũ của mình đều sẽ trân trọng mối quan hệ từng có. Mình mong 2022 là năm mình có thể đặt lại dấu ấn của bản thân sau một cuộc đời nhàm chán mà mình đã sống đi sống lại suốt 25 năm qua.

    Thất bại và thử thách càng nhiều thì mình càng trông cậy và đặt niềm tin vào một version mới của mình sẽ chói loá hơn. Mình biết mình mạnh mẽ và kiên trì, vì vậy mình hạnh phúc khi được là chính mình dù cuộc đời chẳng nhẹ tay với mình chút nào

    GIẤC MƠ CỦA ANH

    Anh vô tình biến Tumblr trở thành nơi trải lòng. Mọi suy nghĩ chân thành nhất, anh đều cố nhét trong từng bài post, kể cả những lời không thể nói với em hay chưa kịp thổ lộ.

    Nhiều lúc anh ước, em phát hiện ra chiếc Tumblr cũ kĩ này, đọc từng dòng anh viết và sau đó gửi cho anh một tin nhắn "Em biết hết rồi".

    Cái suy nghĩ đó khiến anh cảm thấy bản thân mình thật hèn nhát vì tại sao không nói thẳng với em, tại sao không cho em biết, để đến khi chuyện lỡ rồi cũng chẳng kịp níu kéo.

    Ai cũng có sự yếu đuối đến hèn hạ đúng không em, sự yếu đuối của anh, nó còn kém cỏi hơn cả vậy, chính nó khiến anh cảm thấy tốt nhất không nên yêu.

    sky-full-of-blue

    Có lần nghe một bài hát, đọc được một dòng bình luận như thế này: “Tôi vẫn tưởng tượng đến một ngày nào đó, vào lúc đêm khuya, sáng sớm, hoặc chiều muộn, sẽ nhận được một dòng tin nhắn thật dài của em, hoặc ngắn một chút cũng không sao, em nói với tôi rằng những ngày tháng qua, em không hề lãng quên tôi.”

    Không biết những lời này đã nói lên tiếng lòng của bao nhiêu người?

    Đã từng có một tôi mong đợi, kì vọng như thế, rằng trong một phút giây nào đó, điện thoại đột nhiên nhảy lên dòng thông báo tin nhắn em gửi đến, dù cho chỉ là những từ ngữ vô nghĩa cũng chẳng sao.

    Người với người có đôi lúc lại thích so đo như thế, em không tìm tôi, tôi cũng lười đi tìm em, không phải vì tôi không nhớ em, mà là tôi không thể nào biết rõ được trong lòng em tôi quan trọng đến mức nào.

    Tình yêu có thể khiến cho con người ta dũng cảm, cũng có thể khiến con người trở nên nhút nhát vô cùng. Đặc biệt là lúc chia tay, những ấm áp và dịu dàng của ngày trước bỗng chốc tan biến chẳng sót lại gì. Những mnh kí ức vụng vỡ đó, bạn đã chẳng còn dũng khí để hàn gắn nữa rồi.

    Trong lòng bạn có một người như thế này không, bạn rất nhớ rất nhớ người đó, nhưng lại chẳng ngóng trông ngày gặp lại.

    Bởi vì bạn không biết, khoảnh khắc chạm mặt đó còn có thể điềm tĩnh hỏi thăm họ hay không, không biết phải dùng thân phận gì để gặp họ.

    Có lẽ, có những người chỉ thích hợp tồn tại trong hồi ức chứ không phải cố gắng lãng quên.

  • Blue dịch
  • 2t1s

    Bên nhau vài tháng, chia tay vài lần, kết thúc đã gần một năm, nếu nói anh còn yêu em, liệu em có tin ? Một mối tình chớp nhoáng trên Tinder, tình cảm chỉ nên là nhất thời thôi em nhỉ?

    Em và giọng nói của em, em và gương mặt của em, em và sự thân mật của em được anh trồng trên mảnh đất đỏ thẫm. Cây mỗi ngày mỗi lớn, anh mỗi ngày mỗi đau.

    Nếu có cơ hội được nói lời yêu, anh không ngại mở lời, nỗi sợ lớn nhất của anh chỉ đơn thuần vài từ... sự từ chối của em

    Hôm nay là mùng 1, ừ thì nếu anh chưa bắt đầu giấc ngủ - nó vẫn là mùng 1, là ngày đầu năm của Tết âm lịch, là ngày mà mọi người sum vầy, vui vẻ đón năm mới vậy mà cả ngày nay, anh lại như xác vô hồn. 

    Cái cảm xúc trống rỗng và tệ hại nó bám anh từ năm cũ qua đến tận năm mới đến nỗi anh chẳng buồn mỉm cười và chào hỏi mọi người. Hôm nay, anh còn về sớm nữa, chạy thẳng một mạch đến nhà. 

    Bình thường cứ mỗi mùa Tết, cả nhà sẽ cũng lên nội, từ mùng 1 đến mùng 3, từ sáng sớm đến chập mạch tối, vậy mà chiều nay, 3h anh đã lật đật chào tạm biệt mọi người để về nhà sớm. 

    Anh nói với mọi người rằng tối nay anh khá bận - cái lý do được anh sử dụng muôn thuở vì nó luôn hiệu quả, không quá chi tiết nhưng đủ để mọi người hiểu rằng anh không thể tiếp tục cuộc chơi. 

    Trên đường về nhà, anh cố gắng chạy thật chậm, ngắm nhìn Sài Gòn những ngày đầu năm. Phải mất 30' để anh lết tới nhà, nhưng cũng đáng. Và ở nhà thì anh bận thật, anh bận rộn với mớ suy nghĩ hỗn độn của mình. Đến giữa đêm thì cảm xúc của anh trở nên phóng đại, như kiểu nước tràn khỏi cốc hay bánh đựng đầy khay mà chẳng khép lại được. 

    Thế là anh lại lật đật mở sổ, ghi ghi, chép chép. Viết lại cái cảm xúc ất ương của mình, hy vọng khi anh đặt dấu chấm thì nó cũng dừng lại để anh kịp đón mùng 2 Tết với bao niềm hoan hỉ. Nhưng, càng viết, anh càng chẳng thể thoát ra khỏi nó. Có vẻ như cơ thể anh đang gặm nhắm nổi đau này từng chút một, như thể bị bỏ đói lâu ngày. Ừ thì anh cũng chẳng mặn mà mà ngăn cản chính bản thân mình, anh cứ bỏ mặc đấy thôi. Chốc lát anh sẽ ổn ngay. 

    Kể từ ngày chia tay em, chẳng còn ai luyên thuyên bên cạnh thành ra anh có chút trống vắng, là một chút thôi đấy nhé. Anh nghĩ sau chia tay mình khá ổn, anh kiếm được bạn gái mới nè, anh có động lực để học tập và làm việc hơn nè, anh còn tiết kiệm được kha khá tiền. Nghe có vẻ lý tưởng quá nhỉ :))) 

    Nhưng mà hôm nọ, anh nhắn tin với bạn ny, tin nhắn lủng củng lại sai chính tả, thế mà bạn không bắt bẻ anh, chẳng giống em xíu nào. Bạn cũng chẳng nhạy cảm như em, dễ yêu dễ chiều, đã vậy bạn còn biết quan tâm và chăm sóc anh nữa. Em thì chẳng được một phần của bạn, em ương ngạnh, em chẳng chiều anh, em lúc nào cũng nhạy cảm với mọi hành động và câu nói của anh, mỗi lần đi chơi với em, anh lại tốn một mớ tiền, chẳng có cơ hội để tiết kiệm. Đấy, em xem, ny mới của anh có vẻ chất lượng nhỉ. Vì vậy phải để anh yêu bạn mới thật nhiều nhé, bớt ám ảnh anh lại TKN à, ngay cả trong giấc mơ, anh còn cảm nhận được cái ôm từ em thì em bảo làm sao anh có thể quên được em đây hở.

    Kỉ niệm 1 tháng sau khi chia tay

    Hôm nay, sau lần thứ 2, cũng là lần cuối cùng rủ em gặp gỡ, vì bị em lại lần nữa từ chối, anh tranh thủ viết vài dòng. 

    Mối quan hệ của chúng ta chỉ kéo dài hơn 3 tháng, chia tay cũng hơn chục lần, vậy mà cảm xúc của anh về em lại chẳng thể buông bỏ được. Có những hôm đang cười vui vẻ, thoáng chốc kỉ niệm cũ về em lại làm anh mím chặt môi. Và cứ như vậy, mỗi ngày anh đều cảm thấy tiếc nuối và ghen tị với những ký ức cũ. 

    Khi chia tay em, anh đã nghĩ như thế này - Rồi kiểu gì cũng sẽ quên được em thôi, bởi vì mqh sâu sắc nhất cuộc đời mình, anh đã bước qua rồi thì cô bé nhỏ nhắn như em chẳng thể nào để lại cho anh sự day dứt và nhung nhớ. 

    Anh nghĩ anh sai rồi :))) thật sự sai luôn ấy. Em nhỏ bé, len lỏi vào những suy nghĩ của anh, dù ngày hay đêm, ảo ảnh về em cứ mãi vẫy tay để dành lấy sự chú ý của anh. Có nhiều hôm, anh khá bực bội đó, cất em thật sâu trong suy nghĩ, vậy mà em lại trôi tụt xuống trái tim anh. Hời ơi, có ai lại ngốc nghếch và cứng đầu như anh không nhỉ? 

    Anh luôn tự hào về bản thân mình, rằng mình là đứa ngạo mạn, kiêu căng, chẳng bao giờ níu kéo, chẳng bao giờ quan tâm đến tình yêu. Anh chỉ cần búng tay, thế là lại vào một mối quan hệ mới ngay thôi. Vậy mà anh đến với em như một đứa mặt dày vậy. 

    Chủ động níu kéo em sau những lần chia tay. 

    Lấy cái cớ mừng năm mới để xin được cưa em lại. 

    2 lần rủ em đi chơi. 

    Và rồi sau này anh sẽ làm điều gì ngu ngốc nữa nhỉ? 

    Nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy em cũng chỉ là một đứa con gái bình thường như bao người khác mà anh từng gặp. Em chẳng xinh chẳng đẹp, vốc dáng cũng chẳng gợi cảm, tính tình bất thường sáng nắng chiều mưa, em lại còn ích kỉ, keo kiệt với anh, vậy mà sao anh sống chết cũng phải có em. 

    Chắc kiếp trước anh mắc nợ em, nên kịếp này mới nhọc nhằn thế này. Nhưng mà anh nghĩ kĩ rồi, anh ko thèm cưa em nữa đâu. Em cứng đầu, em lì lợm thế kia, chỉ có trời sập thì em mới chịu để mắt đến anh. 

    Lá thư đầu tiên tôi gửi em

    Em không nghĩ là chuyện tụi mình có thể dễ dàng kết thúc như vậy. Mình còn nhiều thứ chưa làm với nhau. Đi đến Măng Đen, đi về Đắk Lắk hay là ghé Bảo Lộc chơi. Có một ngày, khi mà em tỉnh dậy, thấy chị nằm kế bên. Lúc đó em chợt cảm thấy hạnh phúc và an toàn, điều mà em chẳng bao giờ có được ở những cuộc tình cũ. Em cũng chợt nhận ra bản thân yêu chị biết chừng nào. Tuy lúc đó chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng em biết mình không thể đánh mất chị. Đơn giản là em cảm nhận được mình thực sự yêu chị và em cũng bắt đầu hoang mang. Em lo lắng nhiều thứ lắm. Nếu như chị nóng tính và khó chịu như vậy thì em nên làm gì, nếu như sau này về chung một nhà thì em phải làm gì để tránh cãi vã, nếu như đi du học thì yêu như thế nào để chị không thiệt thòi. Có nhiều câu hỏi đặt ra mà em thì đang dần giải quyết. 

    Nhưng mà hôm nay, em chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất và cũng là mới nhất. Chị sẽ sống ra sao nếu như mình chia tay? Em luôn có bạn bè bên cạnh, chỉ cần gọi là họ sẽ đến, em cũng có gia đình để về, em cũng có bia rượu, thuốc lá để giải sầu, còn chị thì có ai? 

    Em sợ sau chia tay chị sẽ không chịu nổi cô đơn và đâm đầu làm việc, những lúc chị buồn chị lại làm đau mình mà không ai cản, chị sẽ đi coi phim một mình, đi thức làm việc và cũng chỉ một mình. Em biết có thể chị cảm thấy thoải mái với những việc đó nhưng em biết sẽ có một lúc chị nhìn lại và cảm thấy trống rỗng. Em biết tất cả và em chỉ có thể làm một việc duy nhất là đau lòng. 

    Sau này em sẽ chẳng thể chờ chị xong việc và chở chị về, vì vậy chị lo mà về sớm đi. Cho dù chia tay nhưng em thật sự không an tâm để chị về một mình khuyu như vậy. Em đã cất lại những thứ mà em nghĩ nó thuộc về chị, em để ở những vị trí nhất định. Từ lúc em đưa những thứ đó cho chị thì mặc định nó thuộc về chị. 

    Nếu như có những lúc chị cảm thấy cô đơn thì cứ đeo vòng tay của em vào, nó sẽ thay em an ủi chị. Sau cùng thì cảm ơn chị vì tất cả, vì đã trở thành người em thương nhất, cũng là người khiến em chẳng quên được. 

    Cảm ơn chị. 

    Tôi luôn cố dấu tình cảm mà mình dành cho em. 

    Tôi chỉ muốn em biết là tôi yêu em, mặc dù sự thật thì em là cả thế giới của tôi.

    Tôi sợ em biết mà chẳng nỡ bỏ tôi khi em dần thấy chán và ép bản thân mình phải yêu tôi.

    Tôi sợ tôi làm mất đi hạnh phúc của em, dù tình yêu tôi dành cho em bao la như biển lớn... 

    “Nếu c nói c k chắc về tương lai của mối quan hệ này, mặc dù bây giờ chị vẫn rất muốn bên cạnh em, thì em có muốn tiếp tục không? 

    Chị không tự tin mình có thể có kết quả, không tự tin về việc “về một nhà” với em, không tự tin về việc có chờ em trong lúc em đi du học được hay không. Khi chúng ta quen hay bắt đầu một mối quan hệ, có phải chúng ta luôn hướng đến sự an ổn sau cùng. Chị sợ cho đến sau, lựa chọn an ổn của chị lại không phải là em. Lúc đó em và cả chị sẽ ra sao? 

    Tối qua lúc về nhà, nhìn thấy mọi thứ không có hình dáng của em nữa, chị thật sự không chịu được. Chị không biết mình có đang ích kỷ với em quá hay không? Biết là không thể yêu em cho đến cùng, không thể có tương lai cùng em mà vẫn muốn giữ em bên cạnh, chị có đang làm sai hay không, hay chị đã sai ngay từ lúc bắt đầu mối quan hệ này? 

    Chị suy nghĩ cũng nhiều từ vài tuần nay, suy nghĩ về những điều chị có thể làm cho em-không gì cả. Chị chán ghét bản thân mình, chị nghĩ nếu biết không cho em được gì thì thà từ bỏ em, sớm để em có tình cảm với người khác, để người đó yêu thương em hiện tại và an ổn cùng em sau này. 

    Như em nói, chị sẽ thấy trống rỗng lắm, không ai chờ chị về khi cuối ngày, không ai chở chị đi đây đi đó, không ai ôm ấp yêu thương chị, không ai nằm cạnh để chị dễ ngủ... nhưng vì cảm xúc của chị mà bây giờ chị giữ em lại, thì liệu rằng có quá đáng với em hay không? Hay chị sẽ cố gắng chịu đựng cho qua giai đoạn này, để em được hạnh phúc mai sau.”

                                      ----------------------------------------

    “Chị nghĩ như thế nào là một mối quan hệ lâu dài và bền vững? 

    Có phải là chị sẽ cưới một người, sinh một đứa con rồi cùng nhau chăm sóc gia đình? Có phải ý của chị là vậy không? 

    Em thì chẳng có gì khác ngoài tình cảm dành cho chị. Em vẫn luôn nghĩ nếu mình yêu nhau thì đều có thể cùng nhau vượt qua hết tất cả. Đối với em, việc có thể có một mối quan hệ lâu dài không phải là đem lại được gì cho đối phương, mà là việc có thể cùng nhau đối mặt và vượt qua những thử thách, khó khăn mà cả 2 gặp phải. 

    Suy nghĩ của em và chị khác nhau cũng chỉ là một khó khăn nhỏ mà mình đang phải đối mặt, còn kế hoạch du học của em không phải là dấu chấm cho mối quan hệ của tụi mình, đối với em đây chỉ là một thử thách, thử thách cho tình yêu của 2 đứa và em vẫn luôn tin vào chính bản thân mình có thể vượt qua thử thách đó. Không có gì có thể đảm bảo tương lai nếu như mình không dám đối diện với những điều mà mình sợ hãi. 

    Chị luôn có những nỗi sợ cho mối quan hệ của tụi mình và chị cũng tự âm thầm lựa chọn hướng giải quyết. Em biết nó chỉ khiến chị thêm đau khổ mà thôi. Nếu chị không tự tin vào khả năng bên em lâu dài thì cũng là vì chị không tin vào tình yêu mà chị dành cho em.

    Em luôn tin em, tin rằng mình có thể cùng nhau sống một đời. Em biết khi chị hỏi em thì chị cũng đã có đáp án cho chính mình. Em chẳng thể nào rời xa một người mà em yêu thật lòng và nhiều đến thế, cho dù đã nhận về nhiều tổn thương. 

    Nếu như chị có thể tiếp tục bên cạnh em và không mãi nghĩ về những câu hỏi đó, không khiến em lại phải nhận ra chị đang thay đổi và hoang mang nữa thì mình hẳn đến với nhau. Em sẽ bên cạnh chị mãi, đến khi chị chán em, chán mối quan hệ này, nhưng nhớ nói với em thay vì im lặng, bởi vì em sợ em sẽ lại một lần nữa gục ngã. Còn nếu như chị không thể thì mình có thể ngồi lại với nhau, nói về những điều mà chị sợ, những thứ khiến chị không thể tin vào tình yêu của mình, về những thứ mà chị nghĩ là điều kiện để có thể lâu dài.  

    Mọi câu hỏi đều có đáp án của nó, quan trọng là chị có thể tin vào đáp án đó và đi tiếp hay không.” 

    -------

    Sau cùng, em chỉ hy vọng chị có thể tin tưởng vào em, tin tưởng vào tình yêu chúng mình. Em sẽ luôn bên cạnh chị, ủng hộ chị. 

    Em biết người yêu của em mạnh mẽ mà, cố lên nhé! 

    Yêu em, tôi mới biết bản thân có thể chiều chuộng một người nhiều đến thế. 

    Yêu em, tôi mới biết khao khát một tình yêu trọn đời, bên nhau mãi không rời. 

    Yêu em, tôi có thể yêu hết kiếp này đến kiếp khác, chỉ sợ em ngán tôi thôi...

    Điều thuốc đầu tiên của tôi diễn ra cách đây chỉ vài tuần. Ngồi cùng người lạ lúc 3h sáng, tôi miễn cưỡng hút, chẳng thú vị gì. 

    Vậy mà hôm qua, giữa Bùi Viện chật chội và xô bồ, tôi lại nghe thấy thằng bạn thì thầm. 

    _ Mày nghiện thuốc lá rồi T. 

    Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy buồn cười. 

    Có ai nghiện được thứ chỉ mới dùng 3 lần. Có ai yêu được kẻ mới gặp mặt lần đầu.

    ...

    “đêm đó, tôi hút hơn 10 điếu”