Posts
39
Last update
2023-09-15 17:38:21

    anh từng kể rằng trước khi gặp em, anh cảm thấy trống rỗng, em cũng nói với anh rằng em bị trầm cảm.

    Khi mình gặp nhau, kẻ không muốn rời, người cười vui vẻ.

    Và bây giờ chúng ta trở lại như trước nhưng lại chứa thêm tổn thương sâu đậm

    Những kỷ niệm tại Bali

    Đến bây giờ anh mới hiểu bản thân mình chẳng thể mở lòng cho mqh mới vì những ký niệm tại Bali vẫn ở đây, ngay trong tâm trí anh 

    Anh không yêu vùng đất Bali, anh cũng chẳng mê mẩn con người hay văn hoá Indo, chỉ là ở Bali có em - người mà anh yêu đến tận đáy lòng. Những buổi tối rảo bước trên Kartika Plaza, Bakung Sari, những đêm đi dọc bờ biển Kuta, cái nắm tay trên từng chặng đường tại Bali, những cái ôm ấm áp tại khách sạn, anh nhớ tất cả, nhất là em . 

    Nụ hôn đầu tiên của mình là ở Bali và cũng là lần đâu tiên anh phát hiện mình thích hôn một người nhiều đến vậy. Chỉ là một nụ hôn nhưng đôi môi em lại khiến anh mê mẩn và chẳng thể dứt khỏi, cả thế giới lúc ấy như hoà tan thành 1 thể, chỉ còn anh và em. 

    Kỉ niệm cuối cùng của anh về mqh này dừng lại ở đêm cuối mình bên nhau - ngọt ngào và ấm áp khiến anh quên đi những biến cố sau này, những trận cãi nhau hay giận dỗi, ngay cả lời chia tay anh cũng không còn nhớ.

    Chúng ta đều là những người sống ở hiện tại nhưng nghĩ về quá khứ. Anh đắm chìm vào quá khứ giữa những đêm cô đơn và trống rỗng.

    Lần đầu thấy em, anh hiểu “định mệnh” là gì mặc dù anh là kiểu rất khó để yêu một người. Sau khi tất cả đã chấm dứt, bao gồm sự gặp gỡ của mình, anh vẫn ko thể bỏ khỏi suy nghĩ đó ra khỏi đầu - “em là định mệnh”. 

    Rồi em sẽ quên anh, quên mọi thứ của chúng ta, quên ngày mà mình bắt đầu tại Bali và chấm dứt ở SG. Nhưng anh lại ngồi đây, ngắm nhìn bầu trời và hy vọng một ngày nào đó mình lại về với nhau. 

    Nghiện nhất là mái tóc dài của em...

    Có những cái ôm, anh mãi mê hít trọn hương thơm. Áp cả gương mặt lên tóc em, ngón tay khẽ lần vào từng kẽ tóc. Lúc đó, anh tưởng như đang ôm trọn cả thế giới.

    Nhưng mà em lại cắt mất, mái tóc ấy, và anh cũng bị cướp mất, cơn nghiện này

    Chúng ta thường đánh mất những điều quen thuộc mà quên mất giá trị của nó. Sau cùng, khi nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì, thì ta lại hối tiếc và thu mình trong những ký ức cũ.

    Con người là sinh vật tham lam, chỉ muốn ôm trọn cả thế giới nhưng lại quên mất bản thân mình cần gì