@an-yen91
An Yên
Posts
614
Last update
2020-06-08 16:59:23

    Nếu như mọi thứ tốt đẹp, hãy trải nghiệm, nếu như mọi thứ tệ hại, hãy trưởng thành. Chẳng có gì là mãi mãi tồi tệ đến đỉnh điểm, hãy thêm một chút đường cho cuộc sống, khi đó mới có thể rời xa những đau thương, mới thu hoạch được một bản thân đầy vui vẻ. Hãy đem những giọt lệ từng rơi giấu vào trong tim, những ấm ức từng phải chịu sẽ biến thành hồi ức, từ đó không sợ hãi tương lai, cũng không nhớ về quá khứ, bình thản mà đối diện, được yêu hay bị ghét cũng đều không bận lòng.

    Cuộc đời này, cầu mong cho bạn được yêu người mình yêu, không phí hoài một chút thời gian nào, lại càng không lãng phí những niềm vui mà cuộc sống ban tặng, ung dung mà dịu dàng, kiên cường và quả cảm, chờ đợi tương lai, tôn trọng cuộc sống.

    Tin rằng cuối cùng sẽ có một người vượt qua trăm sông nghìn núi, cưỡi ngựa tìm đến, cùng bạn sống những ngày tháng lấp lánh.

    [ trích Trông đẹp là lợi thế, sống đẹp là bản lĩnh ]

    Thật sự buông bỏ khó quá,mình đã cố gắng buông và không nghĩ đến nữa vì mình biết có nắm giữ thì chỉ riêng mình đau mà thôi.

    Tâm trí cứ quẩn quanh đủ mọi suy nghĩ.

    Cảm thấy mệt mỏi thật sự.

    Viết cho những ngày tâm trạng bấp bênh.

    Những điểm tương đồng giữa khoa học thần kinh và đạo Phật

    Xét ra thì có rất nhiều điểm tương đồng giữa khoa học thần kinh và đạo Phật. Đó là:

    1) Sự hiếm có của thân phận làm người

    Trong đạo Phật có câu: "Nhân thân nan đắc, Phật pháp nan văn" (Thân người khó được, Phật pháp khó nghe). Trong Kinh Pháp Hoa, đức Phật dùng ẩn dụ con rùa mù và bọng cây để so sánh sự khó khăn, hi hữu khi được làm người: "Như một bọng cây ở giữa có một lỗ hổng nhỏ, nổi trên mặt biển, trôi dạt khắp nơi. Có một con rùa mù nằm dưới đáy biển, một trăm năm mới trồi lên một lần. Như vậy thì chừng nào con rùa mới chui đầu được vào lỗ hổng của bọng cây?" Sanh ra làm người cũng khó khăn, hi hữu như vậy, và chỉ có con người mới có khả năng trí huệ (pađđa), đưa tới giác ngộ (bodhi).

    Khoa học cũng quan niệm rằng mỗi sự sống là một điều vô cùng hi hữu: từ sự kết hợp của một tinh trùng (trên hàng chục triệu tinh trùng) và một noãn, trở thành trứng rồi phát triển qua những giai đoạn phôi-thai, đến khi sinh ra thành một con người, đã trải qua bao nhiêu là thử thách. Đó cũng là kết quả của hàng tỉ năm tiến hóa, qua bao nhiêu thế hệ truyền thừa và thay đổi gen.

    Trong các loài vật, con người may mắn được sinh ra với cơ quan tinh vi nhất của sự sống là não bộ loài người, một mạng lưới khổng lồ gồm 100 tỉ nơ ron, hơn 1 triệu tỉ xinap, không ngừng hoạt động, với tính chất mềm dẻo và khả năng gần như vô hạn...

    2) Tất cả đều liên đới với nhau

    Điểm nổi bật lên trong vũ trụ quan của đạo Phật là lý "duyên khởi", hay "vòng nhân duyên" (paticca-samuppada). "Cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia không, cái này sinh thì cái kia sinh, cái này diệt thì cái kia diệt, v.v.". Đó cũng là sự tương quan, tương tác, tương hữu ("inter-être") của mọi sự vật. Không có gì không có liên hệ, hay biệt lập với những cái khác.

    Trong khoa học dù là vật lý hay thần kinh cũng vậy, tất cả đều liên đới, liên kết với nhau ("interconnecté"). Hệ thần kinh được tổ chức dưới hình thức những mạng lưới, với các tế bào, nhân, bó sợi, chất truyền, cơ quan nhận, ảnh hưởng lẫn nhau, đưa những thông tin ngang cũng như dọc đan díu vào nhau.

    Như vậy, đạo Phật và khoa học chia sẻ với nhau một cái nhìn tổng thể (holistique) về thế giới.

    3) Tất cả chúng sanh đều thân thiết với nhau

    Đạo Phật chủ trương đem lòng từ bi (metta, karuna) rải tới mọi chúng sanh, như lời đức Phật dậy trong Kinh Từ Bi: "Như mẹ hiền thương yêu con một, Dám hy sinh bảo vệ cho con, Với muôn loài ân cần không khác, Lòng ái từ như bể như non", và Kinh Kim Cương: "Có bao nhiêu chúng sinh trong vũ trụ, dù chúng sinh ra từ trứng, từ thai, từ nơi ẩm thấp, hay hóa sinh, dù chúng thuộc loài hữu sắc hay vô sắc, dù chúng thuộc loài có tri giác hay không có tri giác, tất cả đều phải được ta dẫn vào Niết Bàn". Lòng từ bi phát xuất từ trực giác là loài người cũng như các loài vật đều là những chúng sinh hữu tình, thân thiết với nhau.

    Khoa học đã chứng minh rằng trong sự tiến hóa trên trái đất, từ lúc xuất hiện tế bào đầu tiên thủy tổ của sự sống (khoảng 3 tỷ năm), các bộ gen biến đổi dần, đưa tới sự hình thành của các loài vật và cuối cùng là loài người.

    Nhìn kỹ, thì chúng ta thấy sự khác biệt gen giữa các loài vật và loài người thật ra không nhiều: về số lượng, thì các loài có vú, trong đó có loài người, đều có khoảng 30000 gen. Về sự khác biệt gen, thì loài người chia sẻ với nhiều loài vật đa số các gen (hơn 98 %). Thí dụ như người và chuột chỉ khác nhau 300 gen; người và các loài khỉ lớn (như tinh tinh, khỉ đột) giống nhau 99 % gen.

    Như vậy, có thể nói rằng loài người với các loài vật là bà con, họ hàng với nhau.

    Và chính vì loài người có nhiều nơ ron hơn, có trí thông minh hơn, có khả năng ảnh hưởng đến thiên nhiên hơn, cho nên chúng ta phải có trách nhiệm nhiều hơn đối với các loài khác, và đối với trái đất.

    4) Tâm-não là điều quan trọng nhất

    Đối với đạo Phật, tất cả ở tại tâm, cũng như những câu :

    "Tâm (mano) dẫn đầu tất cả, tâm là chủ, tâm tạo tác tất cả" (Pháp Cú, 1).

    "Dĩ tâm vi tông, dĩ vô môn vi pháp môn" (Lấy tâm làm chủ, lấy cửa không làm cửa Pháp)(Kinh Lăng Già).

    "Tâm địa là bản nguyên của vạn pháp" (Kinh Lăng Nghiêm).

    Theo khoa học thần kinh, sự liên hệ giữa các động vật có hệ thần kinh (trong đó có con người) và thế giới, sự sinh tồn của chúng, đều cần đến sự hoạt động của não. Sự chết được định nghĩa là sự ngưng hoạt động vĩnh viễn của não, do sự hủy diệt của toàn bộ nơ ron.

    5) Tất cả chuyển đổi không ngừng

    Đối với đạo Phật, mọi hiện tượng đều vô thường (anicca), nghĩa là không có gì không thay đổi từng sát na (phần nhỏ của giây) một.

    Khoa học thần kinh cũng cho biết rằng hoạt động của não không bao giờ ngưng nghỉ (ngay cả trong giấc ngủ), do những xinap luôn luôn đổi thay. Và chính nhờ những đổi thay không ngừng đó, tâm-não mới có được tính chất mềm dẻo (plasticité), linh động. Ngay cả các biểu hiện của gen cũng có thể đổi thay, từ thế hệ này qua thế hệ khác.

    6) Không có cái ta, chỉ có cảm tưởng có cái ta

    Đối với đạo Phật, tất cả đều vô ngã (anatta), không có tự tính biệt lập. Cái "ta" chỉ là một cảm tưởng, một sự tụ họp tạm thời của 5 uẩn (khanda, agrégats), là sắc (rupa, forme), thọ (vedana, sensations), tưởng (sađđa, perception), hành (sankhara, volitions), và thức (viđđana, conscience).

    Theo khoa học thần kinh, các cảm giác (sensations), tri giác (perception), ý muốn (volitions), cảm xúc (émotions), ngôn ngữ (langage), ký ức (mémoire),v.v. đều nẩy sinh từ sự kích hoạt của các vùng não khác nhau, ngay cả trạng thái tỉnh thức cũng do sự kích hoạt của tổ chức hình lưới (formation réticulaire) trong thân não. Nhưng tuyệt nhiên không có vùng nào có thể gọi là cái "ta" (ego, self), không có một trung tâm nào trong não có thể gọi là trung tâm của cái "ta".

    7) Cảm nhận của con người về sự thật dễ sai lầm

    Theo đạo Phật, con người hay bị ảo tưởng, vọng tưởng, tà kiến, do vô minh (avijja) làm vẩn đục cái tự tánh trong sáng sẵn có. Do đó, con người phải luôn luôn tự nhắc nhở mình rằng tất cả mọi hiện tượng là hư vọng, là mộng huyễn, không có thực thể hay cố định.

    "Sắc tức thị không [...] thọ tưởng hành thức diệc phục như thị" (Bát Nhã Tâm Kinh)

    "Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng" [...] "Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, ưng tác như thị quán" (Kinh Kim Cương).

    Theo khoa học thần kinh, sự tri giác của con người về thế giới luôn luôn là ảo giác, vì mọi thông tin phải truyền qua các mạng lưới thần kinh, và phụ thuộc vào hoạt động của chúng.

    Ngay cả ký ức cũng bị đổi thay, bóp méo, ảnh hưởng bởi cảm xúc.

    Ngoài những ảo ảnh (illusions optiques) vẫn thường xuyên xẩy ra, thì các cảm giác luôn luôn được biểu tượng (interprété) bởi não.

    Về thời gian, từ hình ảnh trên võng mạc đi tới vỏ não nhìn, rồi tới khi nhận thức ra hình ảnh là gì, thì đã có mấy trăm ms trôi qua. Ý thức về sự vật không còn là sự vật. Héraclite đã từng nói: " Người ta không bao giờ tắm hai lần ở một dòng sông ". Thật ra, một lần người ta cũng không bao giờ tắm, bởi vì vừa mới mặc đồ tắm xong, thì dòng sông đã là dòng sông khác rồi; và cũng không bao giờ tắm cùng một dòng sông, vì mỗi làn nước trôi trên da đã là một làn nước khác, và chính mình cũng đã đổi thay...

    Như vậy, không thể nào "nhìn được sự thật như là sự thật". Chỉ có một sự thật trực tiếp cảm nhận được bởi tâm-não, chính là sự hoạt động của nó.

    8) Tầm quan trọng của cảm xúc (émotions) trong đời sống nội tâm

    Đối với đạo Phật, cảm xúc chính yếu thúc đẩy con người đi tìm con đường giải thoát là khổ đau (dukkha). Người ta khổ vì những phiền não, lậu hoặc (kilesa), mang lại bởi những cảm xúc không tốt (akusala), tiêu cực, trong đó có ba cái rễ (mula) là tham (lobha), sân (dosa), và si (moha).

    Đối với khoa học thần kinh, cảm xúc vô cùng quan trọng vì là động cơ thúc đẩy hành động, và gây ảnh hưởng không nhỏ lên trí thức (intelligence émotionnelle).

    9) Điều quan trọng là ý muốn (volitions)

    Theo đạo Phật, ý muốn hành động tạo nghiệp (kamma-cetana) mới là quan trọng, chứ không phải là hành động. Điều này khác hẳn Ấn Độ giáo, vì theo tôn giáo này, một hành động dù không cố ý, vẫn tạo nghiệp.

    Theo khoa học thần kinh, hành động là một hoạt động phức tạp của não, cần sự phối hợp của nhiều vùng não: cảm giác, vận động, kế hoạch, điều phối... Do hiện tượng "nơ ron gương", tri giác hành động đã là có ý muốn hành động, và tri giác cảm xúc đã tự nó gây nên cảm xúc.

    10) Khả năng thay đổi tâm-não của con người

    Theo lời dậy của đức Phật, người nào cũng có thể tự giải thoát, cũng có khả năng giác ngộ, dù là khởi đầu với một tâm địa đầy rẫy tham, sân, si. "Tu là chuyển nghiệp" là tựa đề của một cuốn sách viết bởi HT Thanh Từ. Nó có nghĩa là sự tu tập của con người có khả năng chuyển đổi được nghiệp của chính mình. "Chuyển hóa" cũng là một từ hay được dùng bởi Thiền sư Nhất Hạnh.

    Khoa học thần kinh ngày nay cũng nhấn mạnh vào một đặc điểm của não, là sự mềm dẻo do sự thay đổi các xinap nhờ sự luyện tập. Ngay cả người lớn tuổi vẫn còn có thể nhân tăng nơ ron, và trau dồi tâm não.

    11) Năng lượng có mặt trong vật chất

    Bài kệ của thiền sư Khuông Việt nói rõ lên điều này: "Mộc trung nguyên hữu hỏa, Hữu hỏa, hỏa hoàn sanh. Nhược vị mộc vô hỏa, Toản toại hà do manh?"(Trong cây vốn có lửa, Có lửa, lửa mới bừng, Nếu bảo cây không lửa, Cọ xát do đâu bừng?). Đạo Phật không phân biệt vật chất và năng lượng, cũng như trong câu nổi tiếng của Bát Nhã Tâm Kinh "Sắc bất dị không, không bất dị sắc. Sắc tức thị không, không tức thị sắc".

    Trong khoa học cũng vậy. Vật lý học cho thấy rõ rằng năng lượng có sẵn trong vật chất, dù là trong than, dầu lửa, hơi, nước, trọng lượng, động năng (E = mc²) hay dưới khía cạnh vi mô, các lực hấp dẫn, điện từ, hạt nhân mạnh và yếu. Khoa học thần kinh cũng chứng minh rằng điện lực, là năng lượng đưa tới sự vận hành của não, phát xuất từ chính các nơ ron, qua những phản ứng lý hóa phân tử.

    12) Tâm (mental) với não (cerveau) là hai hay là một?

    Như đã nói trên, đạo Phật quan niệm có một cái "ta" tạm thời, do sự tụ họp của năm uẩn. Người ta vẫn quen phân chia con người ra làm hai phần : tinh thần và vật chất, và cho rằng uẩn đầu (sắc) thuộc về vật chất, và bốn uẩn sau (thọ, tưởng, hành, thức) thuộc về tinh thần. Như vậy thì tâm thuộc vào tinh thần và não thuộc về vật chất, hai cái đó dường như hoàn toàn khác nhau.

    Nhưng thật ra, nếu đi sâu vào cốt tuỷ của giáo lý đạo Phật, một khi hiểu được hai khía cạnh của sự thật, sự thật tương đối (tục đế) và sự thật tuyệt đối (chân đế), thì chúng ta thấy rõ rằng sự phân chia thành năm uẩn, tinh thần và vật chất, chỉ là một giả lập, một phương tiện trình bầy tiện lợi. Lý "vô ngã", "duyên khởi" của đạo Phật chỉ có thể đưa tới một cái nhìn tổng thể, vượt khỏi nhị biên. Như vậy, tâm hay não chỉ là hai cách gọi, hai khía cạnh của một sự thực thể. Và thực thể đó cũng có thể gọi là tâm-não.

    Trong khoa học thần kinh, đã nẩy lên một sự đồng thuận rõ rệt hơn. Ngay từ 1802, nhà bác sĩ và sinh lý học Pháp Cabanis đã tuyên bố: "Não tiết ra tư tưởng cũng như gan tiết ra mật". Ngày nay, ngoại trừ Sir John Eccles (Giải Nobel Y học 1963), hầu hết tất cả các nhà khoa học thần kinh đều cho rằng tâm là sự vận hành của não, và không trú ngụ ở một vùng đặc biệt nào. Nói một cách ngắn gọn như Derek Denton (ĐH Melbourne), "Tâm là cái gì não làm" (The mind is what the brain does).

    Đối với đạo Phật cũng như đối với khoa học, sự sống là một thực thể đồng nhất, không thể phân chia được, mặc dù nó đa dạng và luôn luôn biến đổi.

    Tuy nhiên, khi câu hỏi này được đặt ra cho quần chúng, dù là Phật tử hay không là Phật tử, thì đa số vẫn nghĩ rằng tâm và não khác nhau, hoặc là tâm không chỉ nằm trong não, không thể "đơn giản hóa" là não, mặc dù cả hai liên quan chặt chẽ với nhau.

    Có người cho rằng đó là một câu hỏi không thể nào trả lời được, hoặc là không cần thiết. Và có người còn dùng cách phủ định của ngài Long Thụ (Nagarjuna): "bất nhất, bất dị", tức là tâm và não không phải là một, mà cũng không khác nhau; hay của ngài Na Tiên (Nagasena): "na ca so, na ca añño" (không như vậy, không khác vậy).

    Có thể quan niệm theo "trung đạo" này phù hợp với đạo Phật hơn cả. Dù sao, đó chỉ là những quan điểm, không có gì là quan trọng.

    Trịnh Nguyên Phước

    Người muốn đưa bạn về nhà, dù là ở đâu đều cũng tiện đường. Người muốn cùng bạn ăn cơm, mùi vị ra sao cũng đều thích ăn. Người muốn gặp bạn, 24 giờ đều có khoảng trống. Người muốn giúp bạn, sẽ nghĩ mọi cách để có thể giúp đỡ. Người thích bạn, dù bạn có bao nhiêu khuyết điểm cũng chẳng sao. Người không thích bạn thì dù bạn có giỏi giang đến đâu thì cũng chẳng ích gì. Người quan tâm bạn, bạn có làm gì cũng không sao. Người không muốn quan tâm, dù chỉ là một ánh nhìn, cũng cảm thấy phiền phức. 

    Nhớ nhé! 

     Người khác không có lòng thì bạn việc gì phải cố gắng? Họ vốn dĩ không xem trọng bạn thì bạn cũng không cần phải đặt họ ở trong lòng. 

    (Weibo | Dưa) 

     Gif: artemartemm.tumblr

    24 tuổi, 2 năm ra sau khi ra trường… Có người học tiếp lên cao, có người đã ngồi ghế phó phòng, có người đã làm quản lý, cũng có người chật vật tìm công việc thứ 5, thứ 6 trong đời. Có người 1 chồng, 2 con, nhà 3 tầng, xe 4 bánh. Có người 2 chó, 2 mèo, một khoản nợ kếch xù… CÒN BẢN THÂN TA CŨNG NÊN THAY ĐỔI RỒI, để trời đất luân hồi, cuộc đời “reset”

    1. Tập trung bản thân, ngưng việc so sánh, nó chỉ làm nhụt chí ta mà thôi.

    2. Chán việc ư? Nghỉ. Tìm thấy cơ hội khác ư? Thử. Muốn nhảy sang một lĩnh vực khác? Tại sao không?

    3. Nghiêm túc trong chuyện ăn mặc, không nhất thiết chạy theo hàng hiệu đắt đỏ nhưng cũng nên sắm cho mình vài bộ tử tế rồi.

    4. Quan tâm nhiều hơn đến tóc của mình, các bạn nữ ơi! Nhiều quần áo cũng được, nhiều túi xách cũng được. Nhưng đừng để vài năm sau “chỉ cần nhiều tóc thôi là được”

    5. Đừng sống mỗi ngày trong hằn học

    6. Nên làm gì thì làm đi. Đời người còn mấy cái giáp để mà lưỡng lự?

    7. Ăn uống lành mạnh, hạn chế thức khuya.

    8. Suy nghĩ về tiết kiệm tiền, chi tiêu có kế hoạch

    9. Ngưng đổ lỗi cho bố mẹ

    10. Ngừng quan tâm đến những gì người khác đang nghĩ về mình.

    11. Nói “Không”. Ngưng cả nể

    12. Đọc tin tức mỗi ngày để giữ bản thân mình nhanh nhẹn, cập nhật.

    13. Hãy đọc một trang sách và học hỏi từ nó

    14. Khoe khoang tri thức vui lắm sao? Sửa gáy người khác thú vị thế cơ à? Hãy dừng lại đi.

    15. Luôn có đồ ăn ở trong nhà và sẵn sàng cho những bữa tiệc

    16. Đừng rời xa sách vở, dù có bận đến mấy

    17. Có một tình yêu thực tế, đủ chín chắn, đủ chân thành và đủ yêu thương

    18. Chọn cafe thay vì trà sữa. Và cà phê đen thay vì cà phê sữa. Lời ngọt đã nghe, vị ngọt đã nếm, cũng tới lúc hít một hơi sâu, nhấp ngụm cà phê đen đặc để tỉnh táo đối đầu với những thách thức.

    19. Chụp ảnh nhiều hơn nhưng up ảnh ít đi.

    20. Sẽ có nhiều lúc bạn cảm thấy mình thật vô đối, ồ, tốt thôi, hãy khiêm nhường.

    21. Nếu bạn gục ngã, đừng buồn bã mãi

    22. Bạn sẽ tiếc vì đã không hôn cô ấy, chứ không tiếc vì đã hôn cô ấy

    23. Bạn 24 tuổi, nhưng bố bạn đã 54. Bố mẹ, ông bà chúng ta không còn nhiều thời gian đến thế.

    24. Yêu ai đó thì hãy nói ra. Nếu hôm nay ta trì hoãn, rất có thể là lời họ chẳng kịp nghe.

    25. Nếu bạn đang quen một cô gái tốt, cưới cô ấy đi, thật đấy

    26. Ngưng việc hẹn hò chỉ để cho vui

    27. Uống nước nhiều hơn để có làn da đẹp nhé bạn!

    28. Đừng trao thân cho người không yêu bạn nhiều như bạn yêu người đó.

    KẾT: Bạn 24 tuổi, nhưng bố bạn đã 54. Bố mẹ, ông bà chúng ta không còn nhiều thời gian đến thế. Suy cho cùng 24 tuổi rồi, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, hãy tự động viên bản thân mình: Tiếp tục tiến lên phía trước, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!

    –Sưu Tầm–

    Rời xa ai đó, thật ra không dễ nhưng chúng ta rồi sẽ làm được thôi. Chỉ là, đôi khi phải chấp nhận cô đơn, chấp nhận một mình. Chấp nhận những đêm nhớ đến quặn lòng, những buổi sáng thức dậy đợi mãi một dòng tin nhắn như đã từng

    Phải tâm niệm thế này.

    Nếu duyên số chỉ đến chừng ấy thì cưỡng cầu cũng được ích gì?

    Vì cuộc đời không có từ “mãi mãi” nên nắm không được thì phải học buông tay!

    Và nếu đã buông tay, hãy học cách bước qua nỗi đau thật kiêu hãnh, thật mạnh mẽ để đừng khiến bản thân tổn thương nhiều hơn nữa.

    Có những chuyện đau, tốt nhất thay vì nhắc lại và chạm vào, hãy để nó im lặng rồi dần tan biến. Biết đâu một ngày, đứng giữa hiên thềm nắng gió, tôi, bạn, những người đã cũ, vẫn yên bình đứng đó nhưng đã chẳng còn yêu. Khi khoảng cách, giờ cũng đã quá nhiều.

    Đến một lúc nào đó, nhẹ nhàng bước ở hai thành phố khác nhau, chúng ta nhìn lên trời và thở hắt:

    Hôm nay, đủ xa sẽ cũ,

    Mai này, đủ lạ sẽ quên!

    Chậm thôi, rồi ta sẽ thôi đau, chuyện gì rồi cũng qua thôi.

    Sưu tầm

    Cre: Page Lặng

    Cảm giác bao nhiêu người ngoài kia anh đều trò chuyện vui vẻ, chỉ cáu gắt nổi giận với mình em.

    Mỗi ngày tự nhủ với bản thân phải luôn lạc quan,yêu đời,tuổi trẻ của người con gái quá ngắn để phải chôn vùi trong cảm giác đau lòng,bi thương.

    Chỉ cần bản thân vẫn luôn tử tế, ắt trời xanh tự an bài.

    Vậy nhé🌱

    NGƯỜI KHÔNG YÊU ĐƯỢC, HÃY NÓI TẠM BIỆT.

    .

    Càng lớn càng hiểu rõ một đạo lý: thực ra số người có thể thật lòng yêu và song hành đến cuối cùng là rất ít, mà số người ta bỏ lỡ lại rất nhiều. Giống như câu nói nọ: "Bắt đầu của một câu chuyện luôn là, tình cờ gặp nhau, không kịp đề phòng. Nhưng kết thúc lại là, hoa nở hai đóa, mỗi người một phương."

    .

    Hồi trước lúc lướt Weibo tôi có thấy hai netizen trò chuyện với nhau: "Có cái tên nào mà bạn mãi chẳng quên được không?", có một cô gái bình luận: "Có, đến tận giờ mỗi khi gặp người nào cùng họ với anh ấy, tôi đều sẽ ngây ra một chút". Trên thế giới này luôn có một số người tuy chỉ cùng đi với bạn một đoạn đường nhưng lại trở thành người mà bạn suốt đời khó quên, người từng khiến bạn rơi lệ lại là người khiến bạn yêu như mê như say.

    .

    Tôi nhớ ngày tháng của đoạn hội thoại này là vào năm 2016, ba năm trôi qua không biết dạo này cô ấy thế nào, liệu cô ấy đã gặp được người có thể tiến vào con tim cô ấy hay chưa? Khi gặp người cùng họ với người cũ liệu đã bình tĩnh được chưa? Tôi mong câu trả lời là "chắc chắn".

    .

    Rốt cuộc cố thử quên đi một người là cảm giác như nào? Là rõ ràng bạn rất thích ca khúc đó song không dám nghe lại, là rõ ràng bạn rất thích quán ăn kia song lại không dám vào thêm lần nữa, là rõ ràng bạn rất thích món quà người ấy tặng song lại phải cất đi, là rõ ràng bạn không nỡ rời xa đối phương song vẫn phải cắn răng xóa tên người đó khỏi danh sách liên lạc.

    .

    Trong lòng mỗi người đều có một người không yêu được nhưng vẫn không quên nổi, cơ mà con người ta không thể mãi nhớ mãi không quên chuyện cũ. Mỗi lần quay đầu đều sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều tốt đẹp hiện có.

    .

    Người trong ký ức thì hãy để họ ở lại ký ức, người nên nói tạm biệt thì hãy nói tạm biệt, nói xong tạm biệt hãy thật sự chấm dứt.

    .

    Trên thế giới này không có ai không rời xa ai, Trái Đất vẫn sẽ tự xoay quanh như thường. Tỉnh dậy rồi, thành phố vẫn ngựa xe như nước chẳng khác chi.

    .

    Trong tình cảm không thể thiếu nuối tiếc, nhưng con người ta phải học được cách trưởng thành. Trước khi quên một người nào đó, chúng ta có thể yếu đuối, nhưng sau đó xin hãy sống một cuộc sống thật rạng ngời.

    .

    ----------------------------------------

    .

    Mối quan hệ giữa người với người như hai chữ "duyên phận" này vậy, gặp nhau là "duyên" nhưng ở bên nhau là "phận", song không phải lúc nào ta cũng đi được tới vế sau. Chúc bạn quên đi chuyện cũ, ngày sau không ưu tư.

    .

    #Nhụy_Hi

    #An_dịch

    Cre: Qing An - 庆安

    Ảnh: Minh Hoàng

    Có mảnh trời vụn vỡ, sau đêm mưa đã tươi trở lại…

    Cô em tôi thất tình. Ừ, thất tình..

    Chắc ai cũng vậy, bình thường thì có thể vui lắm, hay tỏ ra mạnh mẽ dữ lắm, nhưng một khi đã dính vào hai chữ thất tình đó thì… “nát”..

    Chạy đâu cho hết nắng, bất kể gái trai, bất kể ai kia, dù có tỏ ra bình thường bên ngoài thế giới này ra sao thì đêm về cũng vẫn muộn phiền vỗ gối, vẫn sẽ vẫn cứ nằm tự hỏi bản thân những điều thế này: Mình đã sai thế nào? Tại sao lại thế? Mình phải làm gì bây giờ?...

    Nhưng có một câu hỏi làm người ta đau đầu nhất, không biết trả lời thế nào cho ổn, đó là:

    “Không biết em sẽ buồn thế này đến bao giờ, bao giờ mọi thứ quay trở lại như ngày xưa đây?”

    Có người bảo, quen người mới sẽ quên người cũ; người từng trải bảo, thời gian qua đi, mọi thứ sẽ nhạt phai, lòng ta không còn buồn nữa...

    Còn tôi, tôi chỉ biết lắc đầu bảo em: Làm sao quay về như ngày xưa được, làm sao sau bao nhiêu những đau buồn như thế, em lại trở về là em của ngày xưa được chứ?..

    Tôi cũng từng là gã trai ngu nghếch, thất tình sầu muộn, chẳng phải một hai ngày mà tính bằng tháng bằng năm...

    Tôi cũng thấy bao nhiêu người bạn, người anh chị, người em tôi yêu rồi chia tay, rồi lại yêu...

    Em biết không, điều ngốc nghếch nhất chúng ta mong đợi, là trở về với con người cũ của mình, trở về với nếp sống ngày xưa sau những đau thương, mất mát ấy.

    Bởi vì con người khi xưa đó, chưa hề nếm trải những gì em đã trải qua, cũng không có đủ dạn dĩ để mà được như em hôm nay hay ngày mai đó.

    Sau mỗi cuộc tình đổ bể, chúng ta nhận ra những bài học, thấm thía những gì nên làm, những gì không, nhưng người ta nên gặp, người ta nên tránh.

    Sau mỗi lần thất tình, có người đã học được cách giấu đi những giọt nước mắt, học cách tự chăm sóc cho mình, nhìn thấy rõ hơn những ai đang bên cạnh, và tự mình bước qua những tháng ngày u ám đó.

    Chúng ta đều lớn hơn, trưởng thành dần, và thế giới của chúng ta hình như cũng vậy, đã rộng lớn, nhiều màu sắc hơn rất nhiều, dù có thể không còn tươi sáng như những ngày đầu tiên nữa.

    Và quan trọng hơn cả, là bởi vì có những lần thất tình như thế, ta học được cách yêu cho đúng chữ yêu, yêu cả mình, cả người nữa...

    Em ạ, tôi nghĩ rằng, thế giới này sẽ không thể quay trở lại những ngày xanh tươi giống như xưa, sau bao nhiêu đau thương và mất mát chúng ta đã trải qua đâu.

    Đừng ngồi nghĩ nữa, hãy tự tô màu cho thế giới mới của mình đi thôi, nhé!

    Có mảnh trời vụn vỡ, sau đêm mưa đã tươi trở lại…

    Cre: aT Teller

    Ảnh: Sưu tầm

    “Rồi một ngày mình sẽ trải nghiệm sự hân hoan tương xứng với nỗi đau này. Mình sẽ rơi những giọt nước mắt vui sướng khi nghe The Beach Boys, mình sẽ ngắm nhìn khuôn mặt của một đứa bé con đang nằm ngủ say trong lòng, mình sẽ gặp những người bạn tuyệt vời, mình sẽ ăn những món ăn ngon mình chưa từng nếm thử, mình sẽ có thể nhìn một cảnh tượng từ trên cao và không phải liên tưởng đến chuyện ngã xuống chết. Có thật nhiều cuốn sách mình cần phải khám phá, thật nhiều bộ phim mình phải vừa xem vừa ăn mấy xô bỏng ngô siêu-lớn, và mình sẽ nhảy múa, sẽ cười, sẽ làm tình và chạy bên bờ sông, sẽ tham gia những buổi chuyện phiếm đêm khuya và cười cho đến đau cả bụng. Cuc sống đang chờ đợi mình. Mình có thể sẽ bị kẹt ở giai đoạn này mất một khoảng thời gian, nhưng thế giới này sẽ không biến mất đi đâu cả. Mình phải trụ vững nếu có thể thôi.
    Cuộc sống luôn xứng đáng với nỗ lực này…”

    “Em chỉ thích những điu bé nhỏ.
    Đôi chân bé nhỏ.
    Món quà bé nhỏ.
    Vòng tròn bé nhỏ.
    Mẩu giấy bé nhỏ.
    Phần cơm bé nhỏ.
    Căn phòng bé nhỏ.
    Mối tương tác bé nhỏ.
    Kỳ vọng bé nhỏ.
    Những khoản chi tiêu bé nhỏ.
    Thành phố
    bé nhỏ.
    Hoài bão bé nhỏ.
    Cảm xúc bé nhỏ.
    Và gia đình bé nhỏ…”

    Chuyện mình t ti.

    ( Bài viết này, nằm nêu lên một góc nhìn khác về sự tự ti, không mang tính chất khuyến khích ai. )

    Trước tiên cần nhấn mạnh, với mình, tự ti….không sao.

    Có một điều mình buộc phải tự nhìn nhận và thừa nhận, đó là mình luôn có một phong thái tự tin khi đối diện với người khác, nhưng thực tế mình lại sống với sự tự ti.

    Sau nhiều năm như thế, mình thấy rằng điều này không quá tệ

    1. Tự ti cho phép mình tìm hiểu bản thân

    Đa phần, sự tự ti đến từ việc đi so sánh mình với người khác. Rõ ràng là chẳng có một tiêu chí nào đủ khách quan để nói rằng một người hơn hay kém người kia. Nhưng, chúng ta vẫn ngầm hiểu với nhau dựa trên những tiêu chí chủ quan của bản thân mình và của những định kiến vô hình từ lâu được hình thành trong tiềm thức.

    Có những lần mình đã tự ti vì một lí do hết sức dớ dẩn rằng :”Mình chẳng có gì độc đáo.” Có vài người, họ hỏi mình, thế “độc đáo” ở đây là gì? Nhiều khi người ta không định nghĩa được, nhưng chỉ cần nhìn thấy một ai đó mà theo quan điểm của họ là “độc đáo” thì họ sẽ nhận ra ngay, còn có những người, phải nhìn thật lâu, ngẫm thật sâu mới thấy.

    Vậy nên mỗi lần thấy tự ti, mình lại nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, tự trả lời rằng liệu giá trị mình muốn hướng đến là gì, mình theo đuổi gì, như thế nào mới phù hợp nhất với mình.

    Cho nên mỗi lần sự tự ti ập đến là một lần mình có cơ hội hiểu rõ hơn những lựa chọn và quyết định của mình.

    2. Sự tự ti là đòn bẩy

    Khi mình cảm thấy bản thân đang thua kém, mình sẽ luôn sẵn sàng để phát triển, sẵn sàng tiến bộ không ngừng, sẵn sàng sai và được sai. 

    Dù thỉnh thoảng, sự tự ti thật sự sẽ gây khó chịu. Khó chịu khi mọi người có thể dễ dàng nói chuyện với nhau trên trời dưới bể trong khi mình phải hỏi chị gu gồ về từng câu mà họ nói, từng khái niệm mà họ đề cập. Và với những người luôn muốn tiến lên, chẳng có lí nào họ cho phép mình như vậy mãi. 

    Có một đoạn văn mình rất thch đó là: “ Khó chịu chính là môi trường giúp bạn học được những điều mà bạn sẽ không thể học được trong môi trường thoải mái” và “Ngu ngốc cho phép bạn chịu khó”.

    Năm mình được chọn đi thi HSG Văn cấp tỉnh, đội tuyển có 5 đứa, thì 4 đứa trường chuyên, trừ mình. Ngày mình app Youth+, mới gặp 4 người trong Team Content Online thì 3 người đã hoặc đang học trường chuyên, dĩ nhiên lại tiếp tục trừ mình. Và điều này không sao.

    Khi mình không tự tin mình là đứa giỏi nhất thì tức là mình thừa nhận việc đang được tiếp xúc với những người giỏi hơn, và mình mở lòng để học hỏi.

    3. Sự tự ti VỪA PHẢI giúp mình tỉnh táo.

    Trước tiên cần nói, mình có lẽ là kiểu người khá thực tế, mình ít khi làm một điều gì đấy mà không tính toán trước lợi ích nó đem lại cho mình. Mình không phải kiểu người có thể dễ dàng bất chấp “làm điều mình thích”  Bởi chẳng có bảo đảm nào rằng điều mình thích hôm nay, sau một giấc ngủ dậy, mình vẫn còn thích nó.

    Mình cần tỉnh táo và sáng suốt, để thật sự cân nhắc trước những lựa chọn mang tính ngã rẽ của cuộc đời, bởi dù có làm gì, mình cũng sẽ không quên chừa lại đường lui cho bản thân.

    Ví dụ như việc du học. Đây không phải một quyết định trong nay mai. Mà nó, thực sự đã được mình cân đo đong đếm từng chút một.

    Tự ti là để biết mình đang ở đâu, mình có những gì, đã làm được gì rồi.

    Nhưng, VỪA PHẢI là đủ.

    Vừa phải để giữ cho mình luôn tỉnh táo trước những rủi ro, mà không trở thành lí do khiến mình hoàn toàn từ bỏ.

    Và, điều cuối cùng.

    4. Sự tự ti khẳng định quyết tm của mình.

    Brave doesn’t mean you’re not scared. it means you go on even though you’re scared. 

    Lúc mình tự ti, là lúc mình cảm thấy khả năng đạt được một điều gì đấy không cao, là lúc mình đấu tranh dữ dội giữa việc đi tiếp hay dừng lại.

    Nếu mình đang tự ti đến chết đi được, mà mình vẫn quyết định kiên trì với lựa chọn đó tới cùng, vậy thì mình nên tự chúc mừng bản thân, vì đã tìm ra điều thực sự mong muốn theo đuổi và sẵn sàng trả giá vì nó, như UWC chẳng hạn.

    Mình biết, mình còn rất, rất nhiều thiếu sót. Nhưng ngay cả khi mình tràn ngập tự ti, mình vẫn đi.

    Vì dù gì, một : một vạn là xác suất thành công, nó vẫn lớn hơn con số 0 khi mình triệt để từ bỏ.

    “ Cứ cho là tất cả những lựa chọn, tất cả những cố gắng của em đều phí hoài đi nữa, thì em vẫn là em, chứ không phải bất kì ai khác, v em đang tiến tới với tư cách là bản thân mình “ - Haruki Murakami

    Dạo gần đây tôi hay nghĩ về giấc mơ thuở trước của mình.  Giấc mơ về một ngôi nhà đầy hoa và yên bình của riêng tôi. Trong giấc mơ đó tôi thấy thật hạnh phúc biết bao với cuộc sống bé nhỏ, giản dị của riêng mình. Sáng dậy sớm, nhâm nhi một tách trà nóng rồi  ra vườn cuốc đất trồng rau, chăm gà, thả cá. Chiều vô bếp làm bánh, nấu nấu nướng nướng, rồi chơi  đùa với lũ chó mèo. Tối có thể thảnh thơi đọc sách, viết lách hoặc mở đài nghe một số radio cũ, còn ngoài trời thì mưa rả rích. Cứ thế mà an nhiên sống hết đời mình…