@iambep
"Viết Lại Cho Những Ngày Xanh"

I'm BeP. Quiet, Simple, Weird Guy.

Posts
430
Last update
2020-11-12 09:06:51
    image

    Junko ngày trước có nói với tôi về sở thích kỳ quặc của cô, đó là ngắm người ta đi bộ, săm soi những đôi giày họ mang và lang thang ở khu Ginza. Junko độc thân và nuôi con mèo màu đen tuyền tuyệt đẹp, cô nói tôi không định lấy chồng, và nếu lấy chồng thì cũng không muốn có con. Tiền kiếm được phần lớn cô dành cho những chuyến đi nghe nhạc của mấy nhóm mà cô thích, thời gian rảnh rỗi thì chỉ có nằm nhà chơi Animal Crossing. Cô nói chắc Mr B nghe lạ lắm hả. Tôi cuốn làm mẫu cho Junko một miếng bánh xèo, chưa trả lời gì vội. Tôi bảo đến bây giờ không còn cảm thấy lạ nữa, người ta ai cũng có lựa chọn cả, tôi là ai mà có quyền phán xét. Rất nhiều người nói tôi hút thuốc quá nhiều, tôi đã cố tránh hút trước mặt họ, những lúc thèm quá toàn ra một nơi rộng rãi thoáng đãng mà hút, nhưng vẫn có người đi qua vô tình ngửi thấy mà nhăn mặt. Junko ạ, chúng mình đâu phải thứ bệnh dịch gì, chỉ là lớn rồi thì các lựa chọn nó khó khăn hơn ngày nhỏ vì còn sợ người ta đánh giá thôi. Ây, đi với Chigusa tôi cũng không bao giờ dám ngáp hoặc có mùi thuốc, mặc dù sếp chẳng bảo gì hết. Nhưng việc hút thuốc vẫn khiến tôi ái ngại với mọi người, dù biết là có quá nhiều tác hại mà vẫn cứ không bỏ nổi. Tôi tin giữa hai người hút thuốc với nhau thì những lời khuyên lại thấm hơn cả, Junko ạ, thế cho nên, tôi dần chấp nhận một sự thật là mình kiểu này mà xã hội lại muốn mình kiểu khác. Nếu cứ vùng vẫy mãi trong mớ hỗn độn đó thì là một kiểu tự mình huỷ hoại những thứ mình thích để làm hài lòng người bằng những việc mình không thích. Một hai lần còn được nhưng quá nhiều lần thì mình chỉ còn cái thân xác rỗng tuếch này thôi. Tôi không để ý nữa. Junko nói wow, chắc hẳn trong gia đình chúng ta đều là black sheep. Không, tôi muốn là con cừu màu vàng hơn, chẳng vì lý do gì đâu, nhưng mà này bàn bên có đứa đi đôi Tiger Kill Bill thật sự xuất sắc.  Lúc này, cả hai cười rồi lấy thuốc lá ra châm. From BeP

    "Khi lòng đầy hoài nghi, hãy đi về phía những ngọn núi." Nếu tầm mắt rộng, ta thấy trùng điệp là đá, là màu xanh và mây. Những cảnh tượng khiến chúng ta nín thở. Chúng ta bị bó hẹp trong những tổ kén của mình, con mắt ít khi được ngắm no nê hả hê những thứ như vậy. Và có đứng trước núi, con người và nỗi tuyệt vọng của họ tự nhiên nhỏ bé cũng tựa như phận sâu kiến vẫn hàng ngày sinh diệt trong thế giới vô thường này vậy. Có ai quan tâm đâu, và như thế, mọi thứ cuốn trôi theo những cơn gió mát thổi bay hết tất cả phù phiếm trong lòng. Mắt nhìn no rồi, cũng không cần phải ghi lại khung cảnh này nữa, dần dà, mỗi chuyến đi, cũng bớt chụp hình hơn trước. Lòng nghĩ rằng, nếu có nhìn bức ảnh ta chụp, họ cũng không thể nào cảm nhận được những chiều không gian và cảm xúc của ta ở đây ngay lúc này. Đó là cảm giác của Thoreau khi đi vào trong rừng, sống ven một cái đầm và tự cung tự cấp, đó là cảm giác của gã trẻ Alexander Supertramp khi rũ bỏ hết gánh nặng vật chất và kỳ vọng trên vai, với cái hoài bão lớn lao của tuổi trẻ đi về Alaska rồi chết ở đó. Đó là một đoạn của Alain De Botton khi viết về khao khát và nỗi lo âu về vị thế trong đời, mọi thứ đều bé nhỏ trước thiên nhiên và sự đổ nát. Và nó nằm cả ở khung hình Sean O'Connell nói với Walter Mitty về việc ngắm nhìn thứ hùng vĩ đẹp đẽ kia trong im lặng. Lúc này, bỗng ta cũng thấy đồng cảm với Dean Moriarty và một thế hệ mất mát làm sao, và hành trình gã đốt tuổi trẻ trên những cung đường mới tạm dễ hiểu thêm một chút. 100 năm, 1000 năm nữa ai sẽ nói về những thứ hoa lá cành mà ta từng gồng lên để chứng tỏ, những hơn thua hàng ngày mà chúng ta đong đếm cò kè. Kể như kiếp người của chúng ta là phẳng lặng như nhau chứ không phải là một vĩ nhân triệu người có một. Và kể cả họ nữa. Rồi ai sẽ còn nhắc lại chứ. Chỉ có thiên nhiên trầm lặng ngắm nhìn thôi. Nếu chúng ta ý thức được sự bé nhỏ của mình, chúng ta sẽ không bao giờ sống như cũ nữa. Chúng ta dù có bay lên được sao Hỏa để sống, nhưng mảnh đất cằn cỗi trong lòng nếu như không tưới tắm thì biết khi nào con người mới an trú được đây. "Không có thuốc giải độc nào cho chất á phiện của thời gian."

    Tôi nghĩ không việc gì phải tỏ ra mình thông thái thế nào trước mặt một người bạn, chỉ đơn giản là có mặt, ngồi xuống và lắng nghe thôi. Khi người ta nói việc người ta cần tâm sự với mình, họ đã đủ bình tĩnh, việc nói lại những chất chứa trong lòng chính là lúc review lại cảm xúc của bản thân. Còn ngồi nghe, hãy nghe cho tử tế. Việc xử lý tình huống, cho lời khuyên cần ít nhiều tế nhị. Không ai sống hộ cuộc đời ai được cả, cũng ko ai xử lý tình huống tốt hơn tự bản thân của người đó. Có thể đã cố đến 99% rồi cần 1% lắng nghe và chia sẻ đó để quyết định thôi, con người lắm lúc lại như thế. Nên làm thế này, nên làm thế kia, tốt thôi. Nhưng cuối cùng, bản thân phải tự vượt qua, thì là tốt nhất.Hãy chịu khó lắng nghe, và những người tìm được những bạn bè như thế, hãy biết trân trọng. Không có cái gì miễn phí cả. 

    Thành phố này ngày một đông, gã nghĩ. Khung cửa cách âm gã đóng chặt vẫn không ngăn nổi tiếng ì ì của phương tiện dồn ứ dưới đường. Gã đọc được ở đâu đó nếu như đoàn xe chỉ cần có một chiếc đi dưới 20 cây số một giờ, là bắt đầu khởi phát của sự ùn tắc. Gã đã quên bẵng đi, nhưng hôm nay lại nhớ. Một kiến thức vô vị nhưng không thể quên. Chúng ta hơn máy móc ở một điểm đó là không phải cái gì muốn xoá là xoá được.

    Thành phố này giờ đây đang bị như thế, như một chai rượu với thể tích có hạn, loài người dồn về đây mỗi lúc một nhiều, mỗi năm một nhiều và có lẽ một ngày sẽ tới lằn ranh của nó.

    Mọi thứ ồn ào đến nỗi gã ước một ngày tỉnh dậy sau một cơn say tất thảy loài người biến mất hết, chỉ còn gã ngồi trên tấm đệm của mình, lục lọi đống đĩa cũ và cho vào chiếc máy hát Philips được khuyến mại sau khi mua tủ lạnh. Cái máy đã theo gã từ căn phòng này sang phòng khác, lần chuyển nhà này đến lần chuyển nhà khác. Tủ lạnh thì không.

    Có người thấy gã nhiễu loạn, họ khuyên nên học lấy một khóa thiền. Nhưng tôi là người đâu phải là máy, tôi không ngồi im như thế được, người ấy lắc đầu bỏ đi. Ai rồi cũng sẽ bỏ đi, mà thế cũng tốt.

    Một hôm gã được cho một cái xe đạp cũ, gã dành một ngày lau chùi bơm vá lại, rồi đạp đi. Gã dùng tạm một cái túi đựng giày đá bóng để ví von và thanh kẹo, một cái bình giữ nhiệt đá lên tận ngọn và pha jack coke vào đó.

    Gã đạp đến một cái nhà bỏ hoang có mái bằng mà lần lang thang trước gã đã tia thấy. Bám lấy tường, trèo lên mái. Khác với những gì gã tưởng tượng, trên này sạch sẽ, và chỉ có rong rêu một chút thôi. Gã kê viên gạch rồi ngồi, nhìn xuống phía dưới đường.

    Ở trên này không nghe thấy tiếng gì cả. Trời ơi. Gã muốn hét lên. Một shot Jack nào, gã thèm quá, rồi vê lấy điếu thuốc mà hút. Không còn e dè nữa, gã nằm dài ra và kê đầu lên viên gạch mà nhìn thẳng lên trời.

    Màu xanh đục, đó là màu của sự bẩn thỉu ô nhiễm, gã nhớ cái màu thiên thanh ấy kinh khủng, khi mà mùa Thu đến, vòm trời rộng ra và trong đến khó tưởng tượng. Ở đây chỉ thấy nhờ nhờ, nếu mà sau mưa, phải là một cơn mưa chuyển mùa ồ ạt như muốn đẩy tất cả ra biển thì gã mới hiếm hoi thấy lại màu trời như vậy.

    Một vài đứa ngồi uống với gã sau trận bóng hôm nọ bảo tầm này đi ngắm núi thì mê lắm. Gã bảo đi, nhưng ai cũng ậm ừ rồi vướng việc nọ việc kia. Gã đã thôi không còn ngạc nhiên nữa. Một dịp nào đó, chắc rồi. Khi mười đầu ngón tay còn mải gõ báo cáo, và não chạy nhưng ô cột và phép toán để cho ra một con số vô hồn rỗng tuếch mà người ta chờ đợi. Nhưng thứ ấy làm mắt như mờ dần, tai ù đi vì khó thở, và thứ duy nhất nghe thấy là tiếng máy điều hòa chạy liên tục tạo ra thứ không khí nhân tạo đọng lại như cảm giác bước vào một cái hang tối. Biết nó đáng sợ như vậy nhưng gã không thể thoát ra khỏi vòng lặp trong một cỗ máy khổng lồ từ lâu vẫn họat động như thế.

    Để ngăn cơn choáng, gã vẫn lẻn ra ngoài hút thuốc. Tựa vào cái cột đèn đứng cạnh thùng rác, nhìn lên mũi giày và châm lửa.

    Tivi nói thành phố sẽ phát triển các dịch vụ về đêm. Gã như phát điên. Như này chưa đủ? Từ khi nào giờ ngủ lúc 10 giờ được coi như chuyện lạ và những người gò lưng xem đủ các thứ tin tức ba phút quên ngay đến 1 giờ sáng lại được vinh danh là các cú đêm rồi sáng hôm sau lúc thảnh thơi hiếm hoi giữa những hàng cột ngồi đọc một anh thành đạt nào đó cho lời khuyên đi ngủ sớm và đủ giấc.

    Giờ đây gã hiểu những mâu thuẫn như thế chính là thứ tạo nên xã hội này. Chúng ta chơi kéo co với nó. Giờ gã đã hiểu toàn bộ những tiện ích xung quanh được tạo ra để thêm những ràng buộc mà loài người không lúc nào có thể thoát khỏi đó nữa. Mẹ gã bảo khi không có gì mới đi xa được. Gã nghĩ bà cụ lẩn thẩn, mà giờ sao nó đúng.

    Gã muốn học cách ung dung của bà, nhưng không thể.

    Gã thèm thấy bà ngồi ngay bên cạnh trên cái nóc nhà này, rồi nhìn xuống phố xá. Gã định thế, nhưng lúc nào triển khai thì không biết.

    Gã trèo xuống và thấy tờ thông báo bán nhà, kèm số điện thoại.

    Gã gọi điện vào số đó, người ta bảo nhà đã bán rồi. Tháng sau là bắt đầu phá dỡ.

    Nỗi buồn hút gã xuống đất, gã lấy một cái thẻ thành viên vô dụng trong ví ra và cạo lấy lớp rêu đóng trên mái, bỏ nó vào túi đá bóng. Đeo nó lên lưng, đổ hết jack coke xuống đường. Nói tạm biệt.

    Lúc về trời mưa như trút, mưa xuống cùng thinh lặng. Gã ướt hết nhưng lúc đạp gã rất vui. Không ai thấy ai đang khóc cả. Nhưng khóc xong, ngày mai gã hy vọng sẽ thấy màu xanh thiên thanh đã mất. Ngày mai gã được nhận lương.

    Tháng này kiếm được, ừ, tuổi trẻ bán cũng có lúc được giá.

    Đêm đó gã mơ mình thành rong rêu.

    9.2018

    #midnight

    From BeP

    Chấm xanh trong khung chat ấy, rốt cuộc cũng thành một vùng ký ức nhỏ. Thỉnh thoảng tôi tưởng tượng ra nó đang nhấp nháy, giống như ngôi sao vô danh trong một dải ngân hà tôi thấy được trong một ngày trời trong vậy. Muốn chỉ cho người khác thấy rõ ràng, nhưng làm sao có thể, những ngón tay luôn che khuất điểm sáng yếu ớt đó, không thể nào nối cho ra thành đường thẳng.

    Chúng ta đi qua nhiều ngã rẽ, mất dấu vết, những người để lạc mất nhau thật ra cũng rất nhiều. Vì nắm tay nhau không chặt, vì mải ngắm nghía một thứ gì đó đẹp xinh nằm trong cửa hàng, hay dây giày cần phải cúi xuống để buộc lại?

    Cô nói yêu thương cũng cần kiên nhẫn. Cô chỉ nói vậy.

    Nhưng chúng ta đều chạy vội để tránh những cơn mưa. Nếu đã quen với ướt lạnh, kiểu gì rồi cũng sẽ tự sưởi ấm được, lúc này, sẽ không cần người khác nữa.

    Không cần nữa.

    From BeP

    17 tuổi em bị lừa dối. 20 và 22 cũng vậy. Nụ cười là thứ vũ khí duy nhất giúp em chống lại thế giới, nhưng nó giết em từ bên trong. Bao nhiêu dũng khí để dốc cạn mọi thứ và tỏa ra bằng nụ cười. Một hôm anh ấy đến và nói, em đang đi tất cọc cạch đấy. Em thấy khó chịu. Em muốn đuổi đi. Thứ đàn ông tiểu tiết. Trong nhà máy, người ta thêu dệt đủ chuyện về quan hệ của anh ta. Thì sao. Anh nhếch miệng, ở đó có một lúm đồng tiền, và những đường li ti thành cơn sóng đuôi mắt. Em có tận mắt thấy những thứ em nghe kể bao giờ chưa. Nhưng không có lửa làm sao có khói. Thì phải yêu đã mới biết được. Và em nhất định phải xem lửa cháy? Nụ cười trút ra rồi, lòng em thấy rỗng không. Như gió qua những căn nhà trống, giống những chai coca mẹ xếp gọn ở hiên chờ người để bán. Thổi vào sẽ kêu u u. Nó đấy. Chính là cảm giác ấy. Đó không phải là cách em đối diện với cuộc đời. Dùng những thứ tích cực làm khiên giáp, vậy tiêu cực thì sao, em có chạy trốn được nỗi buồn này không? Cho dù có tan vỡ bao nhiêu lần, tình yêu nó vẫn vậy. Chỉ có con người thì thay đổi mà thôi. Những vết đứt gãy trong em cần phải được hàn gắn. Anh cười. Hoặc tôi, hoặc ai đó khác. Tự em sẽ lấy ở mỗi nơi một ít làm nguyên liệu cho mình. Em không phải là mèo, nên không tự liếm vết thương và mong nó lành lặn được đâu. Và tôi cũng đang đi tất cọc cạch. Khi em gọi tôi sang đây để nói chuyện. Tôi đã rất vội. Một kiểu bắt chước để gây ấn tượng thôi đúng không. Nếu em đã bắt được bài, thì đó là sự dại khờ của tôi. 09.08. From BeP 

    anonymous

    A ơi. Mặc dù trên đây e thấy các bạn chỉ hỏi về tư vấn tc này kia thôi. Nhưng e mạn phép nhờ a chỉ giáo vài cuốn sách hay để đọc lúc hè với ạ. Tại ngoài đây ra e không biết phải hỏi a ở đâu. E rất thích mấy điều nho nhỏ a viết. Chăm post bài a nheee❤

    Đây là mấy cuốn anh rất rất thích đọc vào mùa hè, hàng năm, thỉnh thoảng anh lôi ra đọc lại:

  • Sicily Miền Đất Dữ - Mario Puzzo
  • Trên Đường - Jack Keroauc 
  • Tobie Lolness - Timothée De Fombelle
  • MoMo - Michael Ende
  • Một cuốn trinh thám bất kỳ (anh hay đọc lại Sherlock) 
  • Mấy bộ manga của Adachi sensei cho mùa hè
  • Biên niên ký chim vặn dây cót
  • Trang Tử Nam Hoa Kinh.
  • Hai vạn dặm dưới biển.
  • Nhà khổ hạnh và gã lang thang
  • Cây người
  • Đồi Thỏ
  • BeP 

    anonymous

    Anh có lời khuyên gì cho những người bắt đầu viết không ạ?

    Lời khuyên của anh là em phải viết nhiều, và đọc nhiều. Cả đi nữa, hãy nhìn cuộc đời bằng mắt mình, im lặng, và kể nó trên giấy bút. BeP 

    anonymous

    em có điều này muốn hỏi a. e và cô ấy bằng tuổi chúng em trả qua mối tình thật sự đẹp là 7 năm rồi..công việc hiện tại của em là đi tàu. Chỉ là thằng sv chân ướt chân ráo mới ra trường. Nay cô ấy muốn cưới và chỉ muốn e đi tàu 1 năm nữa thôi..hiện h em đang rất rối bời. Em thật sự k muốn mất cô ấy nhưng đàn ông mà chẳng có sự nghiệp thì cũng không ra gì mà là một đứa sv mới ra trường nữa. a có thể cho em lời khuyên được không

    Em đã thử trao đổi với bạn chưa? Em có thực sự muốn đi tàu không? Nếu không đi tàu thì em sẽ làm gì để sống? Em đã để dành được bao nhiêu tiền để làm đám cưới rồi? Và việc học của em có dành cho việc đi tàu không? Có khó khăn gì khi em chuyển một công việc khác không? Em cứ thử trả lời các câu hỏi mà anh đã nêu đi đã, nếu em trả lời được, em sẽ có cách nc với cô ấy. Việc của đàn ông, hay của phụ nữ, thứ cần thiết đầu tiên chính là phải kiếm được tiền nuôi sống BẢN THÂN mình, sau đó mới nghĩ xa hơn. Có gia đình là 1 niềm vui mới, cũng là 1 trách nhiệm mới em nhé. BeP 

    Bầu trời trước lều. May mắn khi đi đã mượn cái đèn treo của Xoài, nếu không thì bức ảnh sẽ không màu nhiệm như thế. Lúc leo thấy khá cực, nhất là khi chớm vào mùa mưa, mưa rừng khiến đất trơn và mưa to sẽ gây lũ quét rất nguy hiểm. Đi leo gặp mưa đúng một chút, sau đó phơi phóng một xíu rồi lên đường lại khô nguyên. Lên trên này mới thấy dân thành phố như mình bị ô nhiễm âm thanh với ánh sáng nhiều đến thế nào. Cảm giác ngước lên nhìn vòm trời thế này là choáng ngợp và biết ơn.

    cảm ơn.

    BeP 

    tôi có nguyên tắc sống rất đơn giản: mọi thứ đều quy về bản thân. tôi không trách đời, trách người, trách hoàn cảnh, số phận. tôi chỉ trách duy nhất bản thân mình.

    cuối cùng, tôi không bao giờ tổn hại đến người. tôi chấp nhận nhường, ăn ít đi, lùi không những 1 mà 3 bước.

    có những lúc chỉ thêm 1 bước tôi có thể đạt được nhiều thứ, nhưng vẫn rút lui. lúc người ta cần tôi xuất hiện, tôi bỏ đi xa hẳn vài tháng.

    không ít người bảo tôi ngu ngốc, nói tôi đạp lên cơ hội, gàn dở, rồi nghệ sĩ dởm.

    nhưng tự trong thâm tâm tôi luôn có lời nhắc nhở phải giữ mình, biết đủ, biết dừng, biết thời điểm của mình.

    năm ngoái tôi bị trận ốm kinh khủng tháng 11, một cơn đột quỵ: tôi đang làm báo cáo và một cơn choáng váng ập tới, không cử động được mặt mũi, tay, và không thể nuốt được, tôi đã nghĩ mình sẽ nằm mãi như thế. chạy chữa xong tôi thu xếp bỏ hết mọi thứ trong vòng 1 tuần.  không còn bất cứ thứ gì tôi giữ trong tay nữa. gần như đã mất tất cả. tháng 6 tôi đi bộ 20km băng rừng và vượt núi, sức khoẻ về được mức tạm ổn.

    đêm hôm ấy tôi ngồi ngắm sao trước lều mà lòng thấy nhẹ nhõm đến thế. vui đến chảy nước mắt. phải 5 năm rồi tôi mới khóc một mình.

    cuộc đời dài ngắn, tôi đi cũng rất xa rồi, năm ngoái tôi chỉ mong mình khoẻ để có thể làm mấy việc nhỏ thế này. mà tôi đã làm được, đúng như lúc tôi nằm trên giường bệnh trị liệu, tự nói với lòng mình rằng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.

    có đôi lúc nhìn thấy bàn tay mình có thể cử động, chân mình còn bước được trên đá cỏ cũng là một dạng hạnh phúc.

    nhưng nhiều lần trong đời, ta cứ nghĩ nó là đương nhiên. From BeP

    Thứ hai,

    bọn tao,

    Như đàn cá bơi vào sợ hãi

    Tuy không còn dại nữa, nhưng cũng chẳng còn niềm vui.

    năm xưa, nhớ lại dép tông với quần đùi

    Vài đồng bạc lẻ dằn túi.

    Ngủ vùi ở quán game

    Có những trận bi a trắng đêm

    Mẹ gọi không ai nhấc máy.

    Cắm đầu cắm cổ chạy

    Cùng anh em.

    không có gì đáng xem.

    chỉ là vài ba lần hút chung tóp thuốc.

    sống không có chút ràng buộc.

    rõ ràng chỉ là qua ngày.

    nghĩ lại vẫn hay,

    ...

    Nhưng cuộc đời chỉ mặt - Mày.

    Không nghề ngỗng, không sở thích và không có lý tưởng

    Tất cả chỉ là một thằng con ương bướng.

    "Ai chỉ cho tao định hướng?

    Khi cả nhà đi kiếm tiền, còn tao thì vất vưởng?"

    ....

    Từ bé tao sống ngoài đường,

    Dưới gầm bàn của mẹ.

    Trốn người quản lý.

    Cuộn chăn ngủ bên chân máy khâu.

    Các hiệu sách là nơi tao gối đầu,

    Vào giấc mơ con chữ.

    .....

    Tao chưa từng thử,

    Sống cho đàng hoàng,

    Tao biết mình lúc nào cũng hoang mang.

    Nhưng tao sợ là đàn cá.

    sống, chỉ để ấm dạ.

    Bơi mãi rồi kiệt sức.

    ...

    Bao nhiêu thứ đã viết

    quá nhiều thứ đã qua

    hôm nay không phải lên năm lên ba.

    chẳng còn gì để nổi da gà nữa

    buồn, vui cười khóc, mỗi thứ một nửa

    giấc mơ thì tan tác

    tóc tai giờ thỉnh thoảng có sợi bạc.

    bạn bè anh em nói giờ anh khác.

    không còn vui như ngày xưa.

    anh cũng ít cười hơn nữa,

    mà cái gì chẳng còn nhớ.

    .....

    tôi không nhớ

    vì qua rồi.

    mỗi lần muốn nổi loạn.

    Có người nắm tay bảo

    Thôi.

    Cuộc đời anh ạ.

    Mình tồn tại được cũng dạng dạng như hạnh phúc.

    Có cái gì đáng nhục?

    chẳng qua mình đi kiếm miếng ăn

    lo toan sẽ in hằn,

    lên môi, mắt

    nụ cười lẩn đi mất.

    Nhưng mình phải sống thật.

    ít ra là như thế.

    cứ tử tế,

    và cười - thỉnh thoảng - cứ như thể.

    mình vui.

    From BeP

    Tôi nói. Nhớ em đến phát điên. 

    Cô bảo nhìn vào mắt em và nói rõ ràng xem nào. 

    Uhm. Nhớ em đến phát điên. 

    Ai nhớ em đến phát điên. 

    Anh. 

    Vậy mấy tuần qua anh sống tốt chứ? 

    Anh không.

    Anh chỉ nói được vậy thôi đúng không? 

    Tôi cầm lấy tay cô, bàn tay nhỏ bé và lạnh băng bất kể mùa nào trong năm. Như là nhét trong ngăn đá đầy bia lạnh vậy. 

    Cô để yên tay một lúc rồi bỏ xuống. Anh về đi, em còn phải làm việc. Mai anh bay rồi. Anh phải đi 2 tuần. Có phải sẽ không trở lại nữa đâu. Nhưng. Em làm quen được rồi anh cũng nên thế. Vì rõ ràng là ai cũng sống tốt thôi. Mỗi ngày cuộc đời lại đá vào mặt anh một lần vào buổi sáng. Tôi nhìn vào mắt cô và nói. Càng tệ hơn nếu không có em, thật sự. Anh chưa học được cách cân bằng giữa công việc, cuộc sống và em. Nhưng anh đang cố mỗi ngày. Đây là cuộc đời anh, không phải trong phim. Em đang xếp thứ tự số 3 đấy. Không phải trong phim. Đúng. Anh biết nặng nhẹ rồi. Em thấy tự do cũng vui mà, thoải mái, muốn ra sao thì ra, không thích thì không nghe máy, không thích thì không về nhà. Ngủ đâu cũng được. Tại sao em lại phải lo lắng cho anh làm gì nhỉ? Em còn quá trẻ và nhiều thứ để lo hơn là anh. Anh xin lỗi. Tạm biệt. ....... 2 tuần đó, tôi tắt toàn bộ kết nối. Tôi đành biến mất, tôi muốn biến mất thì đúng hơn. Giấy tờ chất đống trước mặt, có những ngày đứng dậy trời đã tối mịt mờ, gần như bản thân không nhìn thấy mặt trời từ sáng đến tối. Tôi giơ hai bàn tay ra trước mặt, mười ngón cứ run bần bật không kiểm soát. Tôi bấm submit, tôi mở tủ lạnh và lấy một lon bia, tôi cứ để bàn tay như thế trong ngăn đá. Tay đã hết run, hình như nó cảm thấy yên ổn. Là tôi có cảm giác yên ổn thì đúng hơn. Ngày cuối cùng, tôi đi ra phố, vì là cuối tuần nên người đông như mắc cửi. Tôi len giữa phố, mắt phải nheo lại vì những biển bảng quá sáng. Nhạc đập 2 bên đường muốn ngộp thở, lồng ngực tôi chộn rộn. Tôi thấy mình ngồi giữa một ngã tư, lúc này uống bia từng ngụm lớn. Tiger Bạc chanh muối, nhớ em vô cùng. Khi ấy mọi thứ rút ngược hết vào trong. Tim tôi hẫng đi một nhịp.  Có lần đã ngắm em trong cửa hàng đến nửa tiếng vì đến sớm. Ghen tị với tất cả những người nói cười với em. Anh luôn nói anh vừa mới đến thôi. Vừa đến thì đã thấy em ở đây rồi. Anh không phải chờ bao giờ. Một lần tôi đeo tai nghe làm việc, đứng dậy đã thấy cô xào mỳ. Khi đó cảm giác hạnh phúc vô cùng. Đói không. Đói ngấu. Em đến lâu chưa.  ...... Khi nào rảnh anh và em sẽ dành 1 ngày nằm nhìn trần nhà không ăn uống gì nhé. Giấc mơ thì luôn đắt đỏ là thế. ...... Cô nhắn Em cũng nhớ anh. Một sáng thứ Hai khi cuộc đời gọi tôi dậy, xoa đầu và đá tôi ra cửa vào hàng người check in như vạn con robot. Tôi hít một hơi dài.  Tôi không phải là robot. Tôi cũng phát điên. 20.5 From BeP

    Best books to read when you high:

    1. Biển – John Banville:

    Nó có 1 đoạn mở đầu thế này: “Họ đã ra đi, những vị thần ấy, vào một ngày thủy triều lên rất lạ lùng. Suốt buổi sáng, nước trong vịnh đã cồn mãi lên dưới bầu trời đục lờ như sữa, dâng cao chưa từng thấy, với những con sóng nhỏ trườn cả đến vùng cát khô cháy đã nhiều năm chưa từng được thấm nước trừ phi trời mưa, ì oạp vào tận chân những đụn cát dài...”

    Wow, just wow.

    2. Trên đường – Jack Kerouac

    Vì sao à, vì nó là cuộc phiêu lưu bằng cả ngôn từ, thị giác lẫn tất cả các xúc giác nếu thêm 1 quại bia và cái sofa đủ êm nữa.

    3. Cloud Atlas của David Mitchell.

    Có hẳn 6 câu chuyện để mà lạc lối. Và lạy chúa tôi, bậc thầy ngôn từ. Hu hu.

    4. Cuộc đời của Pi. – Yann Martel

    Đơn giản là câu chuyện kỳ diệu của Pi. Khi được hỏi tại sao lại chọn cái tên Pi? Yann Martel đã trả lời đại ý rằng: “Tôi chọn cái tên Pi vì đây là một con số không thể được diễn giải. Ngược lại, các nhà khoa học lại dùng con số không diễn giải được này để giải thích trật tự của vũ trụ. Với tôi, tôn giáo cũng gần như thế, tuy không thể giải thích, nhưng chúng giúp ta nhận thức về vũ trụ”.

    Một bản dịch đỉnh cao của bác Trịnh Lữ.

    5. Dodoro của Tezuka Osamu:

    Một cuốn Manga “hủy diệt” của vị thánh.

    6. Hoa bên bờ của An Ni Bảo Bối.

    Trời ơi nó thấm. Người đàn bà vẽ nỗi cô đơn trong bóng tối.

    7. Những người đàn ông không có đàn bà của Murakami.

    Đơn giản vì (thỉnh thoảng) chúng tôi không cần. Đùa đó, có vài truyện ngắn trong đó, sẽ làm ae mất ảnh. Tôi chắc chắn.

    8. Looking for Alaska của John Green.

    Chúng ta đều cần tìm Alaska. Tin tôi đi.

    9. Ánh đèn giữa 2 đại dương của M.L Stedman

    Chúng ta cần một chỗ như thế để cách ly xã hội. Nói đùa đó, một cuốn sách buồn thương nhưng luôn làm ta khao khát phải giở tiếp, lật tiếp.

    10. Trường An Loạn của Hàn Hàn

    Đọc đi các anh em. Rồi sẽ hiểu tại sao tôi chọn nó.

    11. Bốn mùa, trời và đất của Sandor Marai

    Tôi có chép trong sổ 1 đoạn thế này: "Ngày cuối tháng Chín, trong veo và mỏng mảnh dễ vỡ như thủy tinh. Lá, hoa quả rụng lên mặt đất, tiếng rơi như bị vỡ."

    Như thôi miên.

    12. Alain Nói Về Hạnh Phúc của Émile Chartlier

    Thật vinh dự được đọc ông!

    13. Chuyện dài bất tận - Michael Ende

    Cuộc đời anh hoặc con anh nếu chưa đọc cuốn này thì thật sự là phí hoài. Anh đọc, và đầu anh chạy một cuốn phim vừa dài vừa đẹp, hiển nhiên là cực kỳ bánh cuốn. From BeP