nanhcuteenanhcutee.tumblr.com

Nanhcutee
Tags ()

    hnaiamel:

    MXH

    Ngày trước còn trẻ trâu, chuyện gì cũng mang lên MXH. Vui, buồn, khóc, mếu, chửi bới, than vãn,… đủ cả. Có người vào like, comment hỏi han lại nhân tiện kể lể cho người ta nghe chuyện này chuyện kia, nói phiếm cái này cái kia, cười cợt một lúc thế là lại xong chuyện. Lần nào cũng thế. Hiệu nghiệm nhất là xả chuyện buồn hay tức giận một người nào. Có những người bạn để chia sẻ, vui thật đấy. Cảm giác cuộc đời này chẳng có điều gì to tát mà không giải quyết được. MXH tuyệt vời.

    Giờ cũng chẳng lớn lên mấy, nhưng MXH không còn là nơi kể lể hay than vãn nữa.

    Tự nhiên đùng một ngày thấy chuyện kể lể thật lố bịch. Nhìn xung quanh mọi người đang vui vẻ, tự nhiên thấy cái status buồn rầu của mình mới chán đời. Đã không làm được ai vui thì mình cũng không nên mang lại cảm xúc tiêu cực cho người khác. Hoặc có những chuyện không thể kể ra được, không thể viết bằng chữ được nữa. MXH dù có set chế độ friends thì cũng không còn riêng tư nữa. Ai biết được đứa nào ghét mình, soi mói mình hay không? Viết một chữ sợ người ta đánh giá, viết hai chữ sợ người ta săm soi. MXH tự nhiên lại đâm ra ngột ngạt. Vì mình chỉ lên mạng lúc buồn lúc chán, lúc không có việc gì để làm. Không kể buồn thì làm gì bây giờ? Xem mèo xem hài mãi cũng chỉ đến thế, sự an ủi không đến từ niềm vui của người khác. Nhưng làm thế nào để ném mớ cảm xúc này đi?

    Lên MXH, có khi chỉ mong muốn được viết ra nỗi niềm của mình. Thanh trạng thái vẫn trống trơn và chờ đợi. Lại bắt đầu viết. Câu đầu tiên là gì? Viết được một chữ lại xoá một chữ, viết xong được một câu chắc cũng 10 phút đồng hồ. Rồi cũng không post mà set chế độ riêng tư. Một lúc sau tự thấy mình thần kinh, lại mò vào xoá cái vừa viết. Loay hoay mãi. Ôi giá như biết được ai sẽ đánh giá mình hay không nếu mình post cái tiêu cực này lên. Sự khó chịu của mình sẽ làm ai khó chịu? Ai sẽ ghét mình sau status này? Ai sẽ cười hả hê sau khi biết được mình đang buồn thế này? Ai sẽ an ủi mình? Hay là không ai?

    Thôi không viết nữa, đỡ phải nghĩ.

    Dần dần việc viết status lên MXH cũng bị bản thân cho đó là làm phiền. Những nỗi buồn sẽ lại nằm im trong đầu. Thanh trạng thái vẫn hỏi “Bạn đang nghĩ gì?”. Nhưng tôi đâu còn muốn trả lời nó nữa.

    rosemary161:

    THÓI QUEN ĐƠN GIẢN GIÚP BẠN SỐNG TỐT HƠN

    1. Trước khi đi ngủ, chuẩn bị quần áo cho ngày hôm sau
    2. Đọc sách 30 phút mỗi ngày
    3. Thể dục thể thao nâng cao sức khỏe. Lựa chọn bất kì bộ môn nào bạn yêu thích và chơi nó trong 1 tiếng
    4. Uống nhiều nước
    5. Ăn nhiều hoa quả
    6. Đi ngủ trước 11 giờ
    7. Bỏ thói quen soi gương, sờ, nặn mụn
    8. Thức dậy lúc 6 giờ sáng
    9. Lên danh sách những việc cần làm vào sáng sớm
    10. Ăn bữa sáng đầy đủ
    11. Dọn dẹp nhà cửa 2 ngày 1 lần
    12. Viết nhật kí mỗi cuối ngày
    13. Đặt đồ ở 1 vị trí cố định, dùng xong để nó lại chỗ cũ. Bạn sẽ tiết kiệm thời gian tìm kiếm
    14. Chỉ mang theo những vật dụng THỰC SỰ CẦN THIẾT khi bước chân ra khỏi nhà.
    15. Tự mỉm cười và ôm lấy chính mình khi bắt đầu ngày mới. Chúng ta dễ dàng nhìn thấy khuyết điểm bản thân, chê trách mình nhưng hiếm khi ngợi khen. Hãy yêu và đối xử tốt với mình nhiều hơn nhé!
    16. Biết im lặng khi cảm thấy không cần thiết phải nói hoặc không đủ kiến thức để tranh luận.
    17. Niệm thần chú mackeno với những người đối xử tệ với mình thay vì tốn thời gian ghét bỏ họ
    18. Biết cách nói “Không” khi cần.
    19. Gọi điện nhắn tin cho cha mẹ mỗi ngày 1 lần nếu ở xa, về nhà ăn cơm với cha mẹ thường xuyên nếu ở gần. Bạn không biết bữa cơm gia đình quý giá đến nhường nào đâu!

    Genda - page TS. Lê Thẩm Dương. 

    sky-full-of-blue:

    My Movie Watchlist 2018

    Năm nay mình xem được 40+ bộ phim. cái dấu “+” này là những bộ xem nửa chừng rồi bỏ nên cũng không kể ra làm gì. Tính ra hổng biết 40 là nhiều hay ít nữa, năm nay bận hơn năm rồi nhiều quá, chương trình học nặng, lại thêm việc làm thêm nên thời gian dành cho thú vui này ít lại, nhưng mà vẫn không bỏ được .

    Dưới đây là mấy dòng ngăn ngắn về mỗi phim mà mình xem trọn vẹn:

    Gone girl (2014): Xem lại vẫn khá ớn cảnh cô vợ một nhát giết chết Desi. Amy đủ thông minh, đủ lạnh lùng, đủ tàn độc để xoay mọi người kể cả chồng cô vào một mớ bồng bông và giải quyết chúng, và “cứu vãn” hôn nhân của mình. 

    Interstellar (2014): Phim hấp dẫn, lôi cuốn, hack não người xem, xem đoạn cuối mà cứ ngỡ ngàng, cảnh quay đẹp và hút mắt, những phân cảnh về tình gia đình đắt giá, xứng đáng được xem lại nhiều lần.

    Into the wild (2007): Mình không đồng tình lắm với cách làm của nam chính. Dẫu bộ phim có thực sự nhân văn và ý nghĩa, nhưng liệu anh ta có quá ích kỉ khi chỉ muốn thỏa mãn ham muốn ly khai đời sống hiện đại phù phiếm mà quên mất tình cảm gia đình?

    Shame (2011): Phim thực sự khó xem. Michael diễn quá tuyệt. Ánh mắt đau đớn, tuyệt vọng trong cái nghiện của mình. Anh tha thiết buông bỏ nó nhưng lại lực bất tòng tâm.

    => Hàng này hơi khó xem.

    Departure (2008): Một bộ phim nhân văn khó nhằn. Phim chậm rãi, đều đều như cái nhịp quen thuộc của phim Nhật nhưng khiến người ta đau đáu về cái nghề khâm liệm người chết.

    Nếu một ngày thế giới không có diện (2017): Phim nội dung lạ, ý nghĩa, mang cái hài trào phúng. Mỗi nhân vật đều được khắc họa với những nét riêng biểu hiện cho nhiều tầng lớp trong xã hội. 

    Forgotten (2017): Plot twist đỉnh. Diễn xuất hay. Nội dung gây cấn. Và cái kết quá bi thảm. Nên chuẩn bị tâm lý trước khi xem.

    Thập diện mai phục (2002): Xem lại vẫn thấy phim đẹp không lời diễn tả, từng khung hình, lời thoại, đến những cú lia may mượt mà, mặc dù xét về kịch bản mà nói sẽ có tí sạn nhưng vẫn không làm phim bớt đẹp.

    => Hàng này cần thêm chút kiên nhẫn để cảm nhận cái đẹp.

    Casablanca (1942): Bản tình ca kinh điển. Chuyện tình kinh điển. Đến giờ vẫn nhớ rõ mấy câu thoại của nam chính cùng với ánh mắt tình không thể tả của anh. Một bộ phim đáng xem.

    Waterloo bridge (1940): Phim hay, nội dung ổn, hình ảnh đẹp. Tiếc cho Myra, suy cho cùng thì chính chiến tranh đã khiến 2 con người yêu nhau sâu đậm chẳng thể có được hạnh phúc mà họ đợi mong.

    Psycho (1960): Phim hay, hấp dẫn và lôi cuốn. Xưa nhưng không cũ. Phim này thì thuộc hàng kinh điển luôn rồi.

    Singin’ in the rain (1952): Phim hay và dễ xem. Nhạc phim thì khỏi phải bàn luôn. Có cả cảnh “hát dưới mưa” kinh điển nữa.

    => Hàng này là phim xưa.

    Closer (2004): Mọi thứ cứ man mác buồn. Và vẫn không thích Dan,thương Janes. Ước gì cô ấy có thể gặp được người xứng đáng với tình yêu của cô ấy.

    Eternal sunshine of the spotless mind (2004): Phim buồn da diết. Về một người đàn ông muốn quên đi mọi kí ức đau buồn về một tình yêu đã qua. Nhưng dẫu thế, anh vẫn phải lòng cô thêm lần nữa như một thứ duyên phận buồn cười.

    Blue Valentine (2010): Phim buồn quá. Mỗi người đều mang trong mình tình yêu lãng mạn thời trẻ nhưng cuộc sống hôn nhân đã khiến nó dần lụi tàn. Để đến khi muốn cứu vãn thì đã quá muộn màng. 

    Paris, Texas (1984): Phim đẹp, cảnh quay, cách bài trí, và lời thoại, mọi thứ đều như vô tình nhưng lại tạo nên sự hoàn hảo lạ kỳ. Hành trình đi tìm lại dũng khí và đối mặt với những lỗi lầm xưa của Travis.

    => Hàng này đừng xem khi thất tình, khóc xỉu.

    Forrest Gump (1994): Bộ phim quá huyền thoại rồi. Xem lại vẫn thích rất hay và đáng giá. Mọi người không thích Jenny và mình cũng thế.

    Thảm sát Nam Kinh (2009): Một bộ phim tài liệu tuyệt vời và chân thật. Thể hiện rõ tội ác của quân Nhật và những tổn thất nặng nề của TQ.

    Fight Club (1999): Xem lần 2 và vẫn thấy khá hại não. Có khi Marla cũng là 1 nhân cách phân liệt của main cũng nên. Thoại hay, tình tiết lôi cuồn, hấp dẫn.

    Deadpool 2 (2018): Phim xem hài hước, hành động mãn nhãn, anh Pool lúc nào cũng có khiếu gây cười, chửi sâu cay mấy bộ phim anh hùng hiện thời.

    => Hàng này hơi tạp.

    When Harry met Sally (1989): Phim không cầu kì, không lãng mạn hóa tình yêu, mà lồng ghép những câu chuyện hết sức bình thường lại với nhau, tạo thành một bộ phim diệu kỳ.

    Kill your darlings (2013): Phim buồn, trầm lặng, với những khát khao của tuổi trẻ về một tình yêu điên cuồng. Mỗi câu thoại như một nốt nhạc trong bài ca đau thương.

    A beautiful mind (2001): Một bộ phim tuyệt vời. Mọi thứ từ lời thoại, diễn xuất hay cảnh quay đều tạo nên một bộ phim đẹp.

    Annie Hall (1977): Hài hước theo 1 lối rất riêng. Cái kết cho một chuyện tình đầy những trận cãi vả nhưng cũng không kém lãng mạn cũng khá hợp lý.

    => Hàng này tình cảm, tâm lý nhẹ nhàng.

    A quiet place (2018): Phim xem cũng khá hồi hộp, tuy nhiên còn nhiều chổ không logic lắm, xem giải trí thì ổn.

    Kill Bill (2003): Bộ này mà do đạo diễn khác làm + sản xuất những năm 2014 đổ về sau thì người ta sẽ chẳng nhớ nổi nó vào 10 năm sau đâu. Anw, phim hay, âm nhạc tuyệt vời. Đặc biệt là cảnh đấu dưới tuyết, xuất sắc.

    Allied (2016): Trang phục đẹp mê, thần thái nữ 9 quá tuyệt. Và cả ánh mắt yêu thương của nam 9 nữa. Một bộ phim “nhẹ nhàng” nhưng kết thúc buồn man mát.

    Peaky Blinders (2013 - ): Series phim này quá đỉnh, nhân vật chính cá tính thu hút, giọng anh khắp phim cùng với mấy bộ đồ ngầu bá cháy. Kịch bản chắc tay, thu hút.

    => Hàng này thiên về hành động, hơi hơi kinh dị.

    Chúng ta của sau này (2018): Phim buồn da diết. Họ đã dành cho nhau tất cả những điều đẹp đẽ nhất cho tuổi trẻ của nhau, chỉ đáng tiếc rằng sau này lại không thể bên nhau được nữa. Ian và kelly đã bỏ lỡ nhau giữa cuộc đời này rồi.

    The perks of being a wallflower (2012): Bản nhạc tuổi trẻ, có đau đớn, loay hoay trong công cuộc đi tìm bản ngã, có những trúc trắc về tình bạn tình yêu. Và nỗi khát khao được tự do, được là chính mình. Thích thoại phim này cực.

    The fault in our stars (2014): Xem lại lần thứ hai rồi nhưng vẫn không kìm được nước mắt. Sao tuổi trẻ của họ lại buồn như vậy, đẹp như thế. Dù bệnh tật quấn quanh người, vẫn không ngừng hy vọng, lạc quan với thế giới này.

    Bi thương chảy ngược thành sông (2018): Bi thương và u tối. Một bộ phim tốn nhiều nước mắt người xem. Và một lần nữa người ta thấy được những ảnh hưởng nặng nề mà bạo lực học đường mang lại cho những đứa trẻ.

    => Hàng này về tuổi trẻ, tình yêu và những lạc lối.

    I origins (2014): Vẫn buồn một cách trầm lắng như thế, màu phim đẹp, lời thoại thơ và những niềm tin vào một thứ gọi là “kiếp sau”.

    Đọa lạc thiên sứ (1998): Phim hay, phim của VGV lúc nào cũng cảm xúc và hỗn loạn theo một ngữ rất riêng của ông. Những mối tình, những nỗi cô đơn, và những nỗi buồn trải dài khắp phim.

    The end of the f***ing world (2018): Tính cách nhân vật độc đáo. Nội dung thu hút hấp dẫn. Âm nhạc đỉnh. Mặc dù thiên hạ có hơi overrated, nhưng mà nó hay thiệt đó.

    Now is good (2012): Khi xem phim này mình có chút hay so sánh với The fault in our stars, và nếu mà so thế thì phim này yếu hơn hẳn. Nhưng nó vẫn rất cảm xúc và nhân văn. 

    => Hàng này tâm lý, tình cảm nhẹ nhàng.

    Lost in Thailand (2012): Khá hài hước, phim dễ xem, một bộ không hẳn là giải trí đơn thuần mà còn dạy cho người ta những bài học tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng dễ dàng học được.

    Crazy rich Asians (2018): Ngôn tình của Mỹ. Cũng khá. Xem để thấy người giàu tiêu tiền ra sao và biết nó khủng hơn mình vẫn tưởng nhiều lắm.

    No strings attached (2011): Phim tình cảm dễ xem. Natalia dễ thương. Nội dung cũng tạm ổn, nhẹ nhàng, thoải mái.

    Wonder (2017): Phim ổn, mạch cảm xúc vừa phải. Hơi thấp hơn kì vọng ban đầu. Nhưng vẫn truyền đạt được tính nhân văn trong câu chuyện.

    => Hàng này giải trí thì ok.