thanhhuyennthanhhuyenn.tumblr.com

Untitled
Tags ()

    mocduongduong:

    Không biết đi hết cuộc đời này em sẽ có bao nhiêu ký ức để nhớ, bao nhiêu ký ức phải quên, nhưng có lẽ, em sẽ chẳng quên anh, dẫu cho thời gian có phủ mờ khuôn mặt anh, có làm em lãng quên đi giọng nói anh, thì em cũng vẫn chọn khắc ghi mối nhân duyên ngắn ngủi này. Anh ở nơi ấy vui vẻ, em ở nơi này bình an, vậy là đủ để đến cuối cuộc đời khi chúng ta an yên hồi tưởng lại những mảnh ký ức của cuộc đời, ta mỉm cười vì có người để nhớ, có người để thương và để giữ cho trọn vẹn kiếp này – dẫu cho cả đời này chúng ta sẽ chẳng thể nào gặp lại nhau nữa.

    “Tất cả chỉ còn là kỷ niệm, kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.”

    (Cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn)

    Kỷ niệm – dù phải quên, dù tất cả có hóa thành lớp tro tàn ký ức thì chúng ta cũng sẽ chẳng thể nào chọn lựa xóa bỏ, bởi dòng đời có thể đổi thay, không gian có thể đổi khác, nhưng sâu nặng trong tim con người, sẽ mãi vẫn tươi một màu “thương nhớ” – chỉ là ai mới đủ “sâu nặng” để ta chọn nhớ về, đủ đong đầy để ta muốn nhớ đến. Và Anh – người dưng mang tên “ ký ức” – em chọn để giữ, để yêu thương hơn cho kiếp sau này.

    - Mộc Dương -

    Tôi nhận ra khi trong lòng không vấn vương ai thì bản thân sống rất thanh thản và thoải mái. Tôi cười nhiều hơn và bớt đi những suy nghĩ vu vơ, tôi không phải gò mình diễn những thước phim đẹp để đổi lấy sự chú ý nhỏ nhoi, cũng không quan tâm việc ai sẽ đi bên cạnh mình sau này. Hiện tại, tôi sống cho hiện tại.

    (via gaucuoititmat)